Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 214: Chương 206

Lời Thánh Tôn đã nói ra tuyệt đối không phải chỉ là nói, nếu hắn đã nói, hắn thật sự làm, quang minh chính đại đi đến Tử Trúc Viện.

Áo trắng mặt nạ vàng, phong tư trác tuyệt (phong thái nổi bật).

Thánh tôn không phải đi đường, mà là đi trên ngọn cây, mái hiên, mỗi bước đi so với đi trên đường còn vững vàng hơn, áo dài theo gió nhẹ nhàng tung bay, phiêu dật xuất trần, khiến người đi qua đường nhìn thấy, không khỏi dậm chân quay đầu nhìn lại. (D: woa woaa – anh giống tiên quá)

Chỉ là nhìn hắn đi như tùy ý không tiếng động, tốc độ cũng cực nhanh, mỗi khi ở trước mắt ngươi nhoáng lên một, chỉ cảm thấy bóng dáng mới khắc vào trong đầu, kì thực bóng dáng hắn đã đi hơn mười thước, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng, muốn tìm cũng không có cách nào tìm được, thật giống Hồng Nhạn bay - rồng dạo chơi phiêu nhiên lại mạnh mẽ.

"Này, trong tay hắn cầm cái gì?" Một thiếu niên công tử nhà giàu quay sang hỏi người bạn bên cạnh.

Công tử bạn tốt cũng nhìn thấy bóng trắng thoáng qua mái hiên đình tạ, lại nhìn về phía người đã đi chỉ còn lại bóng lưng như tranh vẽ. Tâm trí hắn nhớ lại hình ảnh đó, không chắc chắn nói: "Điểm tâm?"

"Sao?" công tử trẻ tuổi thật ra cũng tự mình nhìn thấy, chỉ là không xác định mới hỏi bạn bè. Nghe được câu trả lời của bạn, khóe miệng hắn co rút, hỏi tiếp: "Ta cũng nhìn thấy, hắn đang ăn?"

". . . . . . Kỳ thật, ta cũng nhìn thấy." Bạn tốt đi theo nói.

Hai gã nam tử nhìn nhau, sắc mặt càng ngày càng kỳ lạ.

Nam tử phong thái nổi bật như vậy, ban ngày ban mặt đi trên đầu người khác, khí chất thanh nhã nhàn hạ, không giống như luyện khinh công lại càng không giống vội vã chạy. Cho nên, rốt cuộc hắn vì cái gì? Chẳng lẽ là nhàm chán nên thi triển khinh công đi chung quanh ngắm cảnh, còn dùng khăn nhỏ gói điểm tâm, vừa đi vừa ăn? (+____+)

"Có thể là chúng ta bị choáng váng hoa mắt rồi." Thiếu niên công tử chậm rãi mở miệng.

Bạn bè đều cười ngượng ngùng gật đầu.

Thánh Tôn giống như Thủy Lung nói vậy —— duy ngã độc tôn!(ta là cao quý nhất).

Hắn một đường vừa đi vừa ăn, tùy ý tự tại không để người nhìn hắn kì quái dọc đường đi vào mắt, nếu có người chặn đường hắn, hắn nhìn thuận mắt thì dùng ánh mắt bảo đối phương nhường đường, nếu nhìn không vừa mắt thì một cước đá đi là đương nhiên.

Lúc này, có một cô gái, áo trắng bay bay chặn trước mặt hắn.

"Người là Thánh Tôn đại nhân?" cô gái hỏi câu thứ nhất, liền khiến cho trong lòng mọi người tụ tập ở dưới nổi lên ngàn vạn gợn sóng kinh hãi.

Thánh. . . . . . Tôn. . . . . . Đại. . . . . . Nhân!

Bốn chữ này tách ra bọn họ đều biết, hợp nhau lại bọn họ cũng biết, nhưng ý nghĩa lại không phải ai cũng biết.

Người phía dưới nhanh chóng tụ tập lại, toàn bộ là vì sự tồn tại của cô gái này, lúc này lại bởi vì lời nói của cô, vẻ mặt họ khiếp sợ nhìn Thánh Tôn.

Áo Trắng, mặt nạ màu vàng.

Đúng vậy, đây chính là trang phục và dấu hiệu của Thánh Tôn như trong lời đồn. Bởi vì gần đây luôn truyền ra lời đồn về tung tích của Thánh Tôn, cho nên rất nhiều người sẽ không mang mặt nạ, nhất là mặt nạ màu vàng, sợ xúc phạm Thánh Tôn đại nhân.

Nghe đồn, Thánh tôn đại nhân sở hữu bảy tòa thành có khả năng sẽ xuất hiện ở đại hội võ lâm năm nay, vốn là nghe đồn. . . . . . Lúc này. . . . . . Chẳng lẽ bọn họ đã gặp người thật sao!

Nhóm người cả nam lẫn nữ phía dưới nghĩ như vậy, càng thêm tập trung tinh thần cẩn thận nhìn về phía Thánh Tôn.

Áo trắng thật là trắng, chỉ là áo trắng này không khỏi quá bình thường rồi. Màu vàng mặt nạ cũng thật là màu vàng mặt nạ, nhưng cũng rất đơn điệu, hơn nữa chỉ có một nửa. Nam nhân thật là nam nhân, nhưng phô trương quá kém rồi, như thế nào mà một tùy tùng bên người cũng không có?

Còn có, nam tử này cầm trong tay cái gì?

Ánh mắt sắc bén của mọi người nhìn tay trái Thánh Tôn đang cầm gói điểm tâm, tay phải cầm miếng bánh bạch tuyết đang cắn dở, lập tức đầu đầy hắc tuyến.

"Diệp muội muội, hắn làm sao có thể là Thánh Tôn đại nhân, muội tùy tiện bắt một người gọi là Thánh Tôn đại nhân như vậy, nếu bị Thánh Tôn đại nhân nghe thấy được, trách tội muội thì phải làm sao bây giờ." Một cô gái áo tím xinh đẹp bên cạnh cô gái áo trắng nói.

Bị cô gái áo tím gọi Diệp muội muội, cô gái áo trắng ngày thường bộ dáng dung mạo xinh đẹp lạnh lùng, một thân áo trắng lạnh lẽo, cổ tay lại quấn một dải băng màu đỏ máu, màu đỏ hồng diễm lệ kết hợp với sự lạnh lẽo lạnh nhạt tạo thành sự tương phản rõ ràng, càng tăng thêm vẻ mặt lạnh nhạt tuyệt sắc của nàng, so với hồng mai tuyệt đỉnh của Băng Sơn càng kiêu ngạo lạnh nhạt hơn, không thể xâm phạm.

Cô gái này chỉ cần đứng ở đó không cần nói gì, cũng đủ để trở thành tiêu điểm trong mắt bất cứ kẻ nào.

Vẻ đẹp lạnh nhạt của nàng rất có tính công kích, có thể khiến nam nhân sinh ra dục vọng chinh phục rất lớn, chốn giang hồ không có mấy người không biết tên và thân phận của nàng.

Diệp Cô Lâm là học trò yêu duy nhất của đại trưởng lão núi Hoàng Sơn, cũng là người trẻ tuổi nổi bật của núi Hoàng Sơn, có thể nói là ‘thiên chi kiêu nữ’, nổi danh là một trong những người đẹp tuyệt sắc trong giang hồ.

Giờ này khắc này, người trong giang hồ đều biết cao không thể chiếm, với nhan sắc của mình, Diệp Cô Lâm chưa bao giờ để ý đến nam nhân, lại gắt gao nhìn chằm chằm một nam tử áo trắng mặt nạ vàng, ánh mắt kia trở thành nồng nhiệt, mọi người đều có thể cảm nhận được tình cảm nồng đậm trong đó.

"Đúng là Thánh Tôn đại nhân?" Diệp Cô Lâm lại hỏi lần nữa.

Âm thanh của nàng trong trẻo lạnh lùng như cũ, cũng đã có chút run rẩy. Nàng đi về phía trước bước từng bước, lại nhanh chóng dừng bước chân, giống như cực kì khát vọng cái gì đó, lại cố kỵ điều gì mà không dám bước.

Mắt Thánh Tôn thản nhiên nhìn Diệp Cô Lâm, ánh mắt kia trong suốt lại quá mức bình thường, giống như tùy ý nhìn lướt qua cỏ hoa cây cối khi đi ngang qua.

(D: Khổ thân em, anh ấy là miêu đã có chủ nhé, anh chống chỉ định với mọi thành phần phụ nữ khác trừ chị Lung đó)

Hắn lại bẻ một miếng bánh tuyết hoa đưa vào miệng, bên mép còn dính chút bột đường phấn mịn màng, đầu lưỡi đỏ tươi vươn ra cánh môi liếm sạch bột đường phấn dính trên đó, hương vị quá mức ngọt ngấy khiến Thánh Tôn không quá thích.

Sư phụ làm điểm tâm của Phi Kính Thiên Sơn tay nghề quá kém .

Thánh Tôn nghĩ vậy, nhưng cũng không nhổ thức ăn trong miệng ra.

Đây là nàng lo lắng hắn đói bụng, đặc biệt dặn dò hắn mang theo .

Môi Thánh Tôn khẽ cong lên, cũng không thèm nhìn đám người tụ tập phía dưới càng ngày càng đông, một mình bá đạo đi về phía trước như cũ.

Diệp Cô Lâm bị khóe miệng cười yếu ớt dịu dàng của nam nhân trước mắt mê hoặc.

Cái mặt nạ màu vàng này nàng sẽ không nhìn lầm, đôi mắt vĩnh viễn thanh khiết này nàng sẽ không nhìn lầm, khí chất thanh sạch tự nhiên này nàng sẽ không nhìn lầm.

Vì nam nhân này, đã sớm khiến nàng nhập ma đạo, giống như tâm ma tồn tại ở chỗ sâu trong tâm hồn nàng, có lẽ có một ngày, nàng sẽ không nhận ra chính mình, nhưng tuyệt đối không nhận sai người nam nhân này.

"Thánh Tôn đại nhân." Mỗi đêm khuya quay về, nàng khó ngủ xoay qua xoay lại, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh một nam nhân, luôn giày vò tâm trí nàng ta.

Lí trí Diệp Cô Lâm tự nói với mình, nên tránh đường, tuyệt đối không thể cản Thánh Tôn đại nhân.

Nhưng mà, lâu lắm, lâu lắm rồi, bọn họ đã mấy năm chưa từng gặp mặt? Rốt cục nàng cũng gặp lại hắn, biết rõ đối phương chưa từng yêu cầu mình cái gì, biết rõ đối phương căn bản là không cần mình làm gì vì hắn, nhưng mình lại không ngừng hy vọng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT