Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 215: Chương 207

Thánh tôn không phát hiện hình tượng của mình có bao nhiêu khiến người ta không biết nói gì, hắn vẩy cái khăn nhỏ sạch sẽ, gấp thành một mảnh nhỏ thu vào trong ngực, ngón chân khẽ nhích một chút, người như ảo ảnh từng trận từng trận đi về phía trái mấy thước.

Chỗ ban đầu Thánh Tôn ngồi bị phá thành cái động lớn.

Biến cố này khiến bốn người Phong Giản bừng tỉnh, không biết từ lúc nào bóng quần áo xanh của Trưởng Tôn Vinh Cực đứng ở nóc nhà ngói xanh lọt vào tầm mắt bọn họ.

Gió nhẹ thổi trong không trung, hai bóng dáng một xanh một trắng đứng đối diện nhau.

Giờ phút này, bốn người phát hiện, hai người này đều không kém đối phương.

Lần đầu tiên nhìn Thánh Tôn, người bình thường sẽ cảm thấy trang phục của hắn rất đơn điệu mộc mạc, dung mạo giấu sau nửa cái mặt nạ vàng, làm cho không người nào có thể thấy rõ dung mạo của hắn, chỉ cảm thấy khí chất của người này đạm mạc ôn hòa, nhìn như dễ tiếp cận, nhưng đối phương đứng đối diện không chú ý tới mình, vốn dĩ tìm không thấy cơ hội tiếp cận.

Trưởng Tôn Vinh Cực đâu? Hắn là người trời sinh ánh sáng tụ quanh người, dung mạo của hắn tuấn mỹ vô song, dáng người hắn như trúc, khí chất hắn cao ngạo tuyệt thế.

Theo trí nhớ trong đầu có vẻ lời nói của hai người này, nhất định sẽ cảm thấy Trưởng Tôn Vinh Cực xuất sắc hơn rất nhiều, hình dáng mà Thánh Tôn giả dạng căn bản là không thể giống hắn.

Nhưng mà, thời điểm hai người đồng thời đứng trước mắt, lại ngoài ý muốn làm cho người ta phát hiện, Thánh Tôn không hề kém hơn, thậm chí bởi vì hắn không để lộ dung mạo của mình, một thân trang phục trắng đơn thuần, lại không thua kém Trưởng Tôn Vinh Cực đứng trước mặt, ngược lại không khỏi làm người ta cảm thấy, có lẽ Thánh Tôn càng tốt hơn.

"Ngươi. . . . . ." Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn Thánh Tôn, thản nhiên đánh giá, sau đó giống như bừng tỉnh đại ngộ, mở miệng nói: "Bạch diện bánh bao."

Phong Giản, Ngõa Lặc Oa: ". . . . . ."

Biết được thân phận của Thánh Tôn, vẻ mặt của công tử Nhàn và Mộc biến hóa trong chớp mắt.

Mộc Tuyết khẽ nhíu mày nhìn hai người trên nóc nhà, trong mắt thoáng qua tia hoài nghi và sầu lo.

Nàng theo Trưởng Tôn Vinh Cực đi vào Phi Kính Thiên Sơn, nàng đã có thể kết luận Thánh Tôn không phải Vương gia. Nay hai người đứng chung một chỗ, càng có thể kết luận hai người này không phải cùng một người, nếu Lung tỷ tỷ thấy được, sẽ nghĩ như thế nào. . . . . .

"Ha ha." Thánh Tôn nghe được lời nói của Trưởng Tôn Vinh Cực, không giận ngược lại cười, nhẹ nhàng nói: "Nạp mẫu nhi thích ăn bánh bao trắng."

Con ngươi Trưởng Tôn Vinh Cực trầm xuống, ánh mắt dừng trên khuôn mặt sau cái mặt nạ màu vàng, nói: "Nên làm bánh bao vàng ?"

Thánh Tôn mỉm cười, "So tên sinh ra mốc xanh như bánh bao không nhân như ngươi còn tốt hơn.” *

*比你这个发青霉的瘦馍馍好: Bỉ nhĩ giá cá phát thanh môi đích sấu mô mô hảo, câu này mình không dịch được. Nhờ bạn đọc giúp đỡ.

Phong Giản, Ngõa Lặc Oa chưa hoàn hồn, lại lần nữa đứng ngây không biết nói gì.

Đầu của Công tử Nhàn và Mộc Tuyết cũng đầy hắc tuyến, hai vị này cãi nhau cũng không giống người thường chút nào, càng giống hai đứa bé tranh hơn thua, cố tình đều là bộ dáng không biến sắc.

Lúc bốn người còn đang ngu ngơ, hai người trên nóc nhà lại rất ăn ý đánh nhau.

Từng trận gió, hai luồng nội lực mạnh mẽ đánh vào nhau nổ tung, tiếng nổ không chỉ truyền khắp Tử Trúc Viện mà còn truyền xa hơn, hấp dẫn chú ý của người bên ngoài.

"Phong Giản." Trưởng Tôn Vinh Cực liếc mắt nhìn lại Phong Giản một.

Phong Giản sáng tỏ mang người Tử Trúc Viện ra bên ngoài, ngăn cản người khác đến quấy rầy.

‘ Ba ’ một hòn tuyết đánh vào người Trưởng Tôn Vinh Cực, lưu lại một dấu to trên áo dài màu xanh của hắn, tuyết trắng chậm rãi chảy xuống. Trưởng Tôn Vinh Cực nâng mắt lên, nhìn Thánh Tôn chằm chằm ánh mắt tàn bạo lạnh như băng, "Muốn chết."

"Ngươi giết chết được ta sao?" Thánh Tôn thản nhiên nói, mũi giày trên tuyết động một chút, không để lại một dấu vết, liền vọt tới trước mặt Trưởng Tôn Vinh Cực.

"Trừ bỏ bộ dạng đẹp một chút, nào có điểm đáng giá để nàng thích như vậy." Thánh Tôn đánh giá Trưởng Tôn Vinh Cực như đánh giá hàng hóa, hắn khẽ bĩu môi, nhẹ nhàng nói thầm: "Kiểu tính cách này, cũng không phải ta không làm được."

Sóng mắt Trưởng Tôn Vinh Cực chợt lóe, khóe miệng nhẹ co rút, khóe miệng lập tức cong lên một, lạnh nhạt cười rơi vào mắt Thánh Tôn, lại là mười phần đắc ý, nghe thấy hắn nói: "Người nàng yêu thích chỉ có thể là ta."

"Chậc." Thánh Tôn chớp mắt, ánh mắt trong suốt vô hại, tiếng nói lại nhẹ nhàng lạnh nhạt, "Đem ngươi giẫm bẹp thành bánh không nhân khô, chắc là sẽ làm cho người ta không có hứng thú liếc mắt nhìn thêm một."

Chân mày của Trưởng Tôn Vinh Cực khẽ nhíu, trong đôi mắt nhoáng cái hiện lên sóng gió, khí phách tỏa ra bên ngoài, tiếng nói cũng lạnh nhạt giống như không có gì thú vị, chậm rãi nói: "Ngươi. . . . . . đại khái có thể thử xem."

Này trong nháy mắt, lưu lại cho bọn người công tử Nhàn cảm giác khí thế của hai người, khiến bọn họ lúc nãy còn bàng quan không hiểu, bây giờ đều kinh hồn run sợ đứng lên.

Một hồi vật lộn rồi cứ như vậy khai hỏa.

Đúng vậy, chính là vật lộn. Hai người giống như ăn ý một cách khác lạ, không hề động đao cũng không so đấu nội lực, nhưng lại lấy thân thể đối chiến với thân thể, so kỹ xảo chiến đấu và chiêu thức, mỗi lần bị đánh trúng cũng không sử dụng nội kình đẩy lui đối phương, kết quả là ở trên mặt lưu lại dấu vết một đường máu ứ đọng.

Đánh nhau như vậy không hề động đao động thương và so đấu nội lực nguy hiểm, nhưng lại càng thêm nguyên thủy và hung ác, làm cho người xem nhiệt huyết sôi trào, tim đập không khống chế được, đồng thời. . . . . .

Cũng thực. . . . . . Dở khóc dở cười.

Hai người phong tư trác tuyệt, võ công cái thế, thế nhưng lại dùng cách nguyên thủy nhất đánh nhau, mỗi chiêu mỗi thức đều xinh đẹp có thừa, chỉ muốn mạnh mẽ đánh vào người đối phương.

Ba người Công tử Nhàn nhìn khóe mắt Trưởng Tôn Vinh Cực ứ đọng máu, lại nhìn Thánh Tôn lau khóe miệng rách da, trên trường bào sạch sẽ của bọn họ đầy dấu chân và nếp nhăn, thật không biết nên cười hay là không nên nói gì.

"Thật không hổ là sư phụ làm mặt nạ." Công tử Nhàn nhìn vết rách trên khóe miệng Thánh Tôn, trong lòng nghĩ đến điều đó.

Hắn còn nhớ rõ khuôn mặt Thánh Tôn trước lúc rời đi, có thể kết luận dung mạo kia tuyệt đối không phải Thánh Tôn chân thật, cho dù hiện nay Thánh Tôn đeo mặt nạ che nửa mặt, cũng có thể đoán khuôn mặt sau nửa cái mặt nạ vàng kia không phải thật, nhất định đeo một tầng mặt nạ da người .

Trong thiên hạ người có thể làm mặt nạ da người giống như thật, có thể làm hiện ra máu ứ đọng và da xước mà không lộ ra mặt nạ da người, chỉ có thể sư phụ của hắn, Quỷ y Thượng Nhất Mặc mới làm được đi ra.

Nhưng lúc này xuất hiện điều kì lạ, một mũi tên với tốc độ như tia chớp, bay về phía Trưởng Tôn Vinh Cực và Thánh Tôn.

Trưởng Tôn Vinh Cực và Thánh Tôn hầu như cùng phản ứng, sau



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT