Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 216: Chương 208

Editor: Dungpro.

Thần sắc Thánh Tôn bình thản, Thủy Lung biết hắn lại ngang bướng. Nàng nghĩ không cần thiết dây dưa với Thánh Tôn chỉ vì một cái mặt nạ da người, thấy hắn không có ý định khoan nhượng, Thủy Lung cũng thỏa hiệp.

Thánh Tôn phát hiện nàng thỏa hiệp, khóe miệng hắn không khỏi mỉm cười, giống như đạt được thắng lợi nào đó.

Mặc dù hắn là người thắng, hắn cũng không có chút kiêu căng nào người thắng phải có, hắn vẫn vui vẻ chịu đựng Thủy Lung đè xuống chân, không nhìn đến huynh đệ Hoa Hoa vẫn cúi đầu không dám động ở cách đó không xa, nói với Thủy Lung chuyện trước đó bị cắt giữa chừng: "Ta ở chỗ Trưởng Tôn Vinh Cực gặp Túc Ương."

"Sao?" Thủy Lung vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía hắn ý bảo hắn nói tiếp.

Thánh Tôn nói: "Bọn họ đang hợp tác."

"Hợp tác làm cái gì?" Thủy Lung hỏi.

"Chưa nói." Thánh Tôn nhún vai, hành vi bất nhã này hắn tùy ý làm lại trở nên ưu nhã.

Thủy Lung gật đầu, thoạt nhìn thần sắc không có bao nhiêu biến hóa, lại thực sự như bàng quan xem cuộc vui, nghe người khác đùa giỡn, chỉ xem chỉ nghe mà không tham dự vào.

“Đây là một cách hợp lí để xem người diễn trò." Thánh Tôn cúi đầu lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức Thủy Lung cũng không có nghe rõ.

Nàng quay lại nhìn hắn, cũng không hỏi hắn nói thầm cái gì, bỗng nhiên đưa tay tới gần gương mặt hắn.

Thánh Tôn như ngừng thở trong giây lát, hắn cho là nàng muốn làm gì đó, lại thấy nàng chỉ đưa tay chạm lên cái mặt nạ che nửa mặt hắn, tìm được cách tháo xuống. Kết quả như vậy, khiến trong lòng Thánh Tôn có chút thất vọng nhưng lại thở phào nhẹ nhõm.

Trên thực tế, mỗi khi Thủy Lung chủ động thân cận lại làm cho hắn căng thẳng tinh thần, phải xuất ra toàn bộ tinh thần để ứng phó, chỉ sợ dục vọng chiến thắng lý trí, làm ra chuyện gì đó nghiêm trọng.

Phải biết rằng, hiện tại cô gái trước mắt là một phụ nữ có thai, không chịu nổi sự hành hạ của hắn.

Nghĩ đến điều đó, ánh mắt Thánh Tôn hơi bất mãn nhìn cái bụng Thủy Lung giấu dưới chăn.

Bộ dáng này của hắn rơi vào mắt Thủy Lung, nàng không khỏi bật cười theo.

Người đàn ông này, đôi khi thật là ấu trĩ dễ thương.

Tiếng cười của nàng bị Thánh Tôn phát hiện, thấy trong mắt nàng lóe lên áng sáng rực rỡ, làm lộ ra dung nhan đẹp đến siêu phàm thoát tục, hắn mím môi một cái nói rằng: "Nàng đang chê cười ta?"

Thủy Lung nhíu mày, không thừa nhận cũng không phủ nhận, cầm mặt nạ vàng của hắn nghiên cứu, không khó tìm được kỹ xảo, có chút giống như gấp trang giấy lại.

Không biết rốt cuộc đây là dạng kim loại gì, cũng không biết mặt nạ này do ai làm, lại có thể ghép một cách chặt chẽ như thế này, dù mở ra hay gấp lại cũng không tìm được một kẽ hở, cũng lắp ghép giống như thương ngâm của nàng.

Vừa nghĩ tới thương ngâm, Thủy Lung lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ, chính là một trong những mảnh ghép của thương ngâm, thử rạch lên cái mặt nạ vàng của Thánh Tôn.

Bộ phận của thương ngâm lần trước lấy được ở trấn Vạn Lâm, nàng còn nhớ rất rõ ràng thứ vũ khí vô cùng sắc bén trong tay Lâm Thiên Bảo.

Một cái rạch này, hai đồ vật kim loại chạm vào nhau tạo ra một tiếng vang nhỏ.

Một tia lửa xẹt qua, có thể nói trên mặt nạ vàng không ánh sáng của Thánh Tôn để lại một vết cắt mờ.

". . ." Thủy Lung thật không ngờ, thương ngâm được lắp ráp đã sắc bén đến trình độ như vậy, xem ra xuyên qua cùng nàng đến cái thế giới xa lạ này, thương ngâm cũng xảy ra một chút cải biến, nếu không thì không tạo ra vết tích như vậy trên mặt nạ.

Tuy rằng không biết mặt nạ của Thánh Tôn làm từ kim loại gì, nhưng nàng cũng biết độ cứng của mặt nạ này, dù sao có thể được Thánh Tôn mang theo người đi khắp đông tây, thì không thể giống những vật quý bình thường được.

Trong mắt Thánh Tôn cũng hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó đôi mắt nhất thời trầm xuống, vươn tay giành lấy bộ phận của thương ngâm trong tay Thủy Lung.

Thủy Lung tránh được, nhìn Thánh Tôn bắt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT