Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 217: Chương 209

Editor: Dungpro

Tiệc tối được tổ chức ở nơi có cảnh đẹp nhất, đất rộng có nhiều hoa nhất của Phi Kính Sơn Cốc.

Khi đám người Thủy Lung và Thánh Tôn đi tới, bên trong đã có không ít người, có người đang ngồi cũng có người đứng thành từng tốp nói chuyện phiếm.

Dọc đường đi Thủy Lung đã phát hiện, lần này Phi Kính Sơn Cốc có rất nhiều phụ nữ có thai đến, có vẻ như mới mang thai hoặc đã mang thai vài tháng. Chuyện như vậy rất kỳ quái, ai cũng biết phụ nữ có thai không thích hợp đi lại, huống chi lại còn đi đến nơi náo nhiệt như đại hội võ lâm này.

Thủy Lung liếc mắt nhìn sang người Thánh Tôn, hiểu rõ chuyện này nhất định có quan hệ với hắn, là vì ẩn dấu hành tung và thân phận của nàng sao.

Mấy ngày liền một mực bế quan Phùng Khởi Phi sẽ không bỏ qua yến tiệc long trọng như vậy, hắn đi lại trong đám người, chào hỏi đám người của các môn phái lớn.

"Phùng huynh." Một tiếng nói quen thuộc vang lên, khiến sắc mặt Phùng Khởi Phi hơi đổi một chút, rất nhanh thu lại và khôi phục khuôn mặt tươi cười ôn hòa, quay đầu nhìn người gọi hắn.

Người này mặc trường bào màu lam sẫm khiêm tốn, trên người không đeo trang sức dư thừa, chỉ có duy nhất một thanh tiêu ngọc treo ở thắt lưng.

Mặt hắn rất trắng, tướng mạo xinh đẹp nho nhã, xuất sắc nhất chính là cặp mắt kia, rất sáng mà không bức người, lộ ra tia sáng cơ trí thấu suốt, giống như bất cứ chuyện gì cũng không thể qua được đôi mắt hắn, liếc mắt là có thể thấy rõ bản chất vạn vật.

Người này có loại phong thái đặc biệt, chỉ thuộc về phong thái của hắn, dù là ai đã từng gặp hắn đều không thể quên dễ dàng.

Đối với Phùng Khởi Phi lại càng như vậy.

"Hóa ra là Thiếu trang chủ của Bích Kiếm sơn trang." Phùng Khởi Phi mỉm cười với người vừa tới chào hỏi.

Nam tử đi tới không phải ai khác, chính là con trai độc nhất của minh chủ võ lâm, Thiếu trang chủ của Bích Kiếm sơn trang - Lâm Chi Tiếu.

Lâm Chi Tiếu bất đắc dĩ lắc đầu, "Phùng huynh gọi Chi Tiếu hay Lâm đệ đều được."

"Đây là lễ tiết nên có." Phùng Khởi Phi nói.

Lâm Chi Tiếu nhướng mày cười, cũng không biết là vô tình hay là cố ý, nói rằng: "Có câu là người giang hồ không câu nệ tiểu tiết."

Nụ cười trên mặt Phùng Khởi Phi không đổi, nói rằng: "Đối với Thiếu trang chủ của Bích Kiếm sơn trang, không thể tùy ý."

"Ha ha." Tiếng cười Lâm Chi Tiếu trong sáng, không có châm chọc cũng không có cố ý khiêu khích, thật giống như đang đùa với bạn tốt, "Đã nhiều năm như vậy, một điểm Phùng huynh cũng chưa từng thay đổi, một điểm cũng không đùa giỡn."

Nếu như là những năm trước đây, Phùng Khởi Phi nghe được câu này nhất định sẽ bực mình. Nhưng lúc này, đôi mắt hắn chỉ đảo qua, không có vẻ lo lắng một chút nào.

Lâm Chi Tiếu đã nhìn ra, Phùng Khởi Phi trưởng thành, tâm tình cũng thay đổi.

"Ồ, kia có phải là thiếu gia của huynh hay không?" giống như Phi Kính Sơn Cốc kiêng dè Bích Kiếm sơn trang, người của Bích Kiếm sơn trang cũng để tâm đến Phi Kính Sơn Cốc, đối với chuyện đã xảy ra Phi Kính Sơn Cốc, luôn có thể biết một cách nhanh chóng.

Tuy rằng từ chưa bao giờ thấy Thánh Tôn, nhưng qua tình báo, Lâm Chi Tiếu cũng biết đại khái hình dạng Thánh Tôn.

Phùng Khởi Phi nghe được lời của hắn, nhìn theo ánh mắt hắn, liền nhìn thấy hai người Thánh Tôn và Thủy Lung trong dòng người.

"Lâm Thiếu trang chủ xin tự nhiên." Phùng Khởi Phi lập tức bỏ lại Lâm Chi Tiếu, đi đến chỗ hai người Thánh Tôn và Thủy Lung.

Lâm Chi Tiếu như có điều suy nghĩ sờ sờ tiêu ngọc bên hông. Phùng Khởi Phi đúng là cam tâm tình nguyện nhận một chủ tử, vị thiếu gia này rốt cuộc là thân phận gì, có thể làm cho Phùng Khởi Phi cúi mình đến bây giờ, không có ý tứ giấu diếm thân là nô bộc chút nào, ngay cả tình báo của Bích Kiếm sơn trang cũng không tra ra một chút thông tin thân phận của người này.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân." Phùng Khởi Phi đứng trước mặt Thánh Tôn và Thủy Lung nửa thước, chuẩn bị tự mình dẫn đường cho họ, " Nô tài đã chuẩn bị chỗ ngồi."

"Chỗ đó đi." Thánh Tôn cắt đứt lời của hắn.

Phùng Khởi Phi nhìn vị trí theo ngón tay hắn chỉ, phát hiện đó là một chỗ bình thường ở một góc hẻo lánh.

Vị trí này không cao không thấp, không xứng vị trí chủ tử của thiếu chủ Phi Kính Sơn Cốc, nhưng Thánh Tôn đã lên tiếng, hắn chỉ có thể đáp ứng.

“Mời thiếu gia, thiếu phu nhân." Phùng Khởi Phi vẫn dẫn đường cho hai người.

Hắn là thiếu cốc chủ của Phi Kính Sơn Cốc, mọi cử động bị thu vào mắt, tự nhiên cũng thu một màn này vào mắt, ánh mắt nhìn Thánh Tôn và Thủy Lung đầy thâm ý.

"Đại hội võ lâm lần này xảy ra chuyện gì, nhiều phụ nữ có thai đến đây như vậy."

"Rốt cuộc bọn họ là ai, trước đây chưa từng thấy."

"Có thể khiến cho Thiếu cốc chủ của Phi Kính Sơn Cốc cam tâm tình nguyện làm nô như vậy, thân phận nhất định không đơn giản."

Chung quanh xì xào bàn tán rất nhỏ, nhưng vẫn có thể loáng thoáng nghe rõ vài câu.

Phùng Khởi Phi cảm nhận được một ánh mắt hèn mọn của một số kẻ cố ý đưa



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT