Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 218: Chương 210

Editor: Dungpro.

*Nghĩa của từ là phơi nắng, nhưng nội dung truyện lại nói đến thân phận Thánh Tôn lộ ra. Cho nên mình đặt tên chương như vậy cho thống nhất.

Trưởng Tôn Vinh Cực xuất hiện trong mắt người giang hồ cũng không tính là ngoài ý muốn, dù cho nghe được đối thoại giữa hai người, đối với đa số người giang hồ mà nói cũng không có liên quan gì.

Mộc Tuyết trong đám người khó tin nhìn lên Trưởng Tôn Vinh Cực trên võ đài, nếu như không phải Công Tử Nhàn đang kéo nàng, nói không chừng nàng không nhịn được lên đài chất vấn hắn.

Vì sao, vì sao Vương gia phải phản bội Lung tỷ tỷ. Chẳng lẽ, Vương gia thực sự cho rằng Lung tỷ tỷ ‘lánh kết tân hoan’*, yêu thích người khác, cho rằng Lung tỷ tỷ là một cô gái ‘thủy tính dương hoa’ phải không! Mộc Tuyết không hiểu, không rõ Trưởng Tôn Vinh Cực yêu Thủy Lung như vậy, tại sao lại đứng cùng Túc Ương, làm trò mặt trước mặt mọi người nói ra những lời như vậy.

*Lánh kết tân hoan: Tên một bài hát của Hồng Kông, tên tiếng Việt là ‘một mối tình mới’. Tác giả thổi hơi bị nhiều hơi thở hiện đại vào cổ đại.

Nếu như ngay cả Lung tỷ tỷ và Vương gia yêu thương nhau như vậy còn có thể phản bội nói, vậy thì. . .

Mộc Tuyết nặng nề hít hơi, quay lại liếc nhìn Công Tử Nhàn.

Công Tử Nhàn nhạy cảm nhận thấy tâm tình của nàng, khẽ nói: "Tiểu Tuyết, ta không giống họ, ta sẽ không. . ." Hắn không biết nên nói như thế nào, loại sự tình này không thể nói suông, chủ yếu nhất vẫn là hành động.

Thăng Long cáo thị của Giang hồ là bảng danh sách những người trẻ tuổi, Trưởng Tôn Vinh Cực lấy thân phận đệ tử của Ám Hoàng Các đoạt giải quán quân, khiến người danh môn chính phái mất hết mặt mũi.

Trong tiếng ồn ào xuất hiện một tiếng động lớn, Trưởng Tôn Vinh Cực không kiên nhẫn nói: "Còn ai nữa, lên đây."

Một màn thi đấu vừa rồi, ai nấy đều thấy võ công cao cường của Trưởng Tôn Vinh Cực, người cùng lứa tuổi có thể đánh bại hắn hầu như không có.

Lâm Vân Trùng cười nói: "Thực sự là anh hùng xuất thiếu niên*, lần này vị trí đứng đầu Thăng Long bảng, không phải công tử thì không thể là ai khác."

*Câu đầy đủ là: ‘Tài không đợi tuổi, anh hùng xuất thiếu niên’. Là câu thành ngữ chỉ những người tài giỏi từ nhỏ, không cần chờ tuổi tác.(Nguồn: Google).

Trưởng Tôn Vinh Cực ngửng đầu lên nhìn về phía hắn , đạm nói: "Ngươi tới."

Dựa theo quy củ của đại hội võ lâm, người đứng đầu Thăng Long bảng có thể là người trong Hắc Long bảng, Lâm Vân Trùng chính là người của Hắc Long bảng.

Chỉ là thân phận Lâm Vân Trùng thực sự không bình thường, Trưởng Tôn Vinh Cực vừa mở miệng, ngay tức khắc làm cho cả đại hội đều yên tĩnh.

"Tuổi trẻ cuồng vọng!" Người nói chuyện không phải Lâm Vân Trùng mà là trưởng lão phái Lưu Sa. Hắn phi thân nhảy vào võ đài, lạnh giọng nói: "Quả nhiên là ban đầu trâu nghé không sợ cọp, hôm nay để lão phu giáo huấn ngươi!"

Nếu như bình thường, trưởng lão của Lưu Sa phái cứ lên đài đối phó một tiểu bối của Thăng Long bảng như vậy, thực sự sẽ trở thành người không biết xấu hổ, nhưng lần này là Trưởng Tôn Vinh Cực cuồng vọng, mọi người đương nhiên sẽ không thấy điểm này.

Trưởng Tôn Vinh Cực không nói gì, ngay cả binh khí cũng không cầm, bóng dáng quỷ mị mang theo cơn gió lạnh thấu xương phóng tới chỗ trưởng lão phái Lưu Sa.

Trên khán đài.

Một cánh tay đang bưng một đĩa điểm tâm tinh xảo đưa đến trước mặt Thủy Lung.

Thủy Lung cũng không quay đầu lại đưa tay cầm lấy, ánh mắt vẫn rơi trên người Trưởng Tôn Vinh Cực trên võ đài, thuận miệng nói: "Để đây được rồi?"

"Một vở kịch." Tiếng nói thanh nhã dễ nghe của nam tử truyền tới.

Sau đó, Thủy Lung cũng cảm giác được có người đứng ở phía sau, thân thể đối phương trùm xuống một cái bóng hoàn toàn bao phủ nàng, chỉ trong nháy mắt như vậy lại khiến nàng sản sinh một loại cảm giác đối phương là một vực sâu hắc ám không thấy đáy, bao phủ nàng trong đó rồi mắt mở trừng trừng nhìn nàng trầm luân đi vào từng chút một, hoàn toàn thôn tính nàng.

Thủy Lung cong khóe miệng, nhẹ nhàng cười.

Người đàn ông này dù cho là một vực sâu không đáy đi nữa cũng có thể hấp dẫn vô số người tự nguyện nhảy vào trong.

"Trận đầu đã diễn xong sao." Thánh Tôn đặt điểm tâm lên bàn trước mặt Thủy Lung, tay từ phía sau với sang đặt lên hai tay nàng trên tay vịn ghế.

Mặc dù không đụng chạm đến Thủy Lung nhưng lại khiến người khác thấy giống như hắn ôm Thủy Lung vào ngực, hoàn toàn là cảm giác đang bảo vệ.

"Ừ." Thủy Lung lạnh nhạt đáp lời.

Thánh Tôn tò mò hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

Thủy Lung đang thưởng thức, nói: "Diễn không tệ."

Thánh Tôn chăm chú nhìn Thủy Lung chằm chằm, không bỏ sót một tia biểu tình biến hóa nào của nàng. Khoảng chừng ba giây trôi qua, hắn cười rất thoải mái, nói nhỏ với nàng, "Nàng thật sự biết cách xem kẻ khác diễn trò."

Hai lỗ tai đều cảm nhận được khí nóng thổi, thân thể của phụ nữ có thai rất mẫn cảm, tuy rằng vẻ mặt Thủy Lung không đổi nhưng vành tai lại hơi ửng hồng, giống như cánh hoa đào hồng mềm mại lại trong suốt, người khác nhìn thấy hận không thể ngậm trong miệng nếm thử mùi vị.

Đôi mắt Thánh Tôn thâm sâu, cưỡng ép mình nhìn đi chỗ khác, đưa mắt nhìn vào trong võ đài.

"Không tim không phổi." Hắn lại bỏ thêm một câu bình luận, nhưng giọng nói nhu hòa và cưng chiều, không có nửa điểm trách cứ.

Thủy Lung cười như không, nói: "Ngươi tưởng là ta bị tuồng vui này khiến tâm phiền ý loạn rồi?"

Không chờ Thánh Tôn trả lời, Thủy Lung đổi sang một vấn đề khác, "Nếu như ta vì tuồng vui này làm cho thương tâm khổ sở, ngươi sẽ cảm thấy ta có tim có phổi sao?"

Thánh Tôn lạnh nhạt cũng không sắc bén, đôi môi cong lên nở nụ cười khiến người ta cảm thấy dịu dàng vô tận, lúc này lại giương lên một nụ cười không rõ ý tứ, không giống vui vẻ cũng không giống tức giận lại mâu thuẫn thần bí làm cho người ta không nhịn được muốn đi tìm tòi nghiên cứu.

"Nếu nàng vì việc này mà thương tâm quá, chỉ có thể nói những lời trước kia nàng nói với ta đều là lừa dối, nếu thật sự cho rằng người này là giả, sao có thể vì hắn mà khổ sở.

Thủy Lung lười biếng liếc mắt, toàn thân trên dưới lộ ra mùi vị mệt mỏi, may là nét mặt lộ ra là dung mạo bình thường, một cái chớp mắt yêu dã phong tình không kềm chế được, khiến cho người nào đột nhiên nhìn thấy ngây ngẩn.

Trong chớp mắt Thánh Tôn cũng nhìn đến ngây dại, lập tức hừ nhẹ một tiếng, đang định mở miệng nói gì đó, lại nghe thấy giọng Thủy Lung lười biếng mềm nhẹ phát ra: "Lời ta gạt ngươi nói còn ít sao."

". . ." Thực sự là quá hợp lí rồi!

Đây đúng là bộ dạng cậy được cưng chiều mà ngang ngược, chết tiệt lại làm cho hắn thích. (D: Anh có dấu hiệu thê nô trầm trọng! Không ai cứu với được anh đâu!)

Rõ ràng là lời nói khiến người ta tức đến nỗi chết không đền mạng, nhưng giọng nói lại mềm mại, khàn khàn như móng vuốt con mèo gãi vào tâm khảm, một điểm tức giận cũng không khơi dậy được lại còn bị trêu chọc đến ngứa ngáy trong tâm, hận không thể ôm nàng thật chặt trong lòng để vuốt ve thương yêu.

Trông thấy bộ dạng Thánh Tôn không che giấu phiền muộn, đôi mắt Thủy Lung lóe lên ý cười, nụ cười trên mặt cũng làm càn, không có nửa điểm hạn chế.

"Đừng không coi ra gì." Thánh Tôn ngoài lạnh trong nóng* đe dọa Thủy Lung , "Ở phương diện này nếu ngươi dám gạt ta, ta sẽ thất vọng tức giận."

*Ngoài lạnh trong nóng: Bên ngoài lạnh lùng nghiêm khắc, bên trong nhu hòa mềm yếu.

"Ta biết, ngươi tức giận hậu quả có thể rất nghiêm trọng." Thủy Lung ném cho hắn một sóng mắt.

Thánh Tôn bị dụ đến đan điền bốc hỏa, cắn răng nói: "Nhanh đến mùa xuân như vậy sao?"

Thủy Lung vô cùng kinh ngạc hoài nghi nhìn đầu hắn*, "Nếu như ta nhớ không lầm, cách đây không lâu mới là tuyết đầu mùa." Biểu tình kia rõ ràng là đang nói: Đầu óc ngươi xác định có vấn đề.

Thánh Tôn không giận ngược lại mỉm cười, thấy nàng thay đổi thần thái linh động như vậy, đâu có thể tức giận, tâm tình sớm đã bị nàng dẫn dắt đến mức thích ý không ngừng. Lúc này, vẻ mặt còn càng kinh ngạc và hoài nghi hơn so với nàng, "Vậy sao ngươi ** rồi?" (D: Mọi người nghĩ trong cái ** này là từ gì? Phát tình, động tình hay là phát xuân..... ha ha. Thủy: Không phải giống nhau cả sao, ài)

Hoa Nhất, Hoa Nhị và những khán giả khác bên cạnh, ". . ."

Sao hai người có thể không coi ai ra gì như vậy!

Cho dù là giang hồ, cũng không làm hai người ‘miệng không che giấu’ như vậy!

Đây là ân ái nở rộ, hay là ân ái nở rộ, nhất định là ân ái đang nở rộ! ?

Hết lần này tới lần khác da mặt Thủy Lung dày, Thánh Tôn cũng là một chủ nhân ‘duy ngã độc tôn’, sao lại đi quản ánh mắt nhìn của người khác.

"Con mắt nào của ngươi thấy ta ** rồi?" Nữ tử khác nghe được câu hỏi của Thánh Tôn, nếu không xấu hổ và giận dữ đã là không tệ rồi, còn Thủy Lung hết lần này tới lần khác có thể ‘tâm bình khí hòa’ tranh luận vấn đề này với hắn.

Thánh Tôn nói: "Hai con mắt đều nhìn thấy." Ánh mắt hắn chăm chú nhìn Thủy Lung, "Đôi mắt này đang dụ ta." Vừa nhìn về



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT