Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 219: Chương 210-2

Editor: Dungpro.

Thủy Lung híp mắt cười nhìn hắn, giống như hoàn toàn nắm chắc tất cả, chỉ chờ hắn sa lưới.

"Ta nói rồi đó." Nàng cười nói, "Cho ngươi đến giả làm 'Trưởng Tôn Vinh Cực', nhất định sẽ càng. . . Ưm."

Lời nói bị cắt đứt, một đầu ngón tay gọn gàng dứt khoát nhét vào trong miệng Thủy Lung, đè nặng đầu lưỡi của nàng, tay còn lại nâng cằm nàng lên, khiến nàng phải nghiêng đầu đối mặt nhìn hắn.

"Ta cho phép nàng nhắc tới nam nhân khác trước mặt ta sao!"

Lời này người khác nghe vào tai, giống như những đám mây đen bất cứ lúc nào cũng có thể đè xuống mình. Thủy Lung nghe thấy lại nghĩ đến vẻ mặt con mèo lớn dương nanh múa vuốt, trong lòng đầy mùi vị ủy khuất.

Nàng bình tĩnh nhìn hắn không nói gì. Ai kêu đầu lưỡi bị người ta đè nặng, cũng không nói được.

Lông mi dài đậm khẽ run lên bị Thánh Tôn thấy rõ ràng, trong lòng có một lực đạo vừa chạm vào lại buông ra. Có thể cứ buông tha Thủy Lung như vậy, lại như cảm thấy thực sự không cam tâm, bèn dùng đầu ngón tay gãi gãi dầu lưỡi không nói được lời tốt đẹp này.

"Trước tiên lần này hãy nhớ kỹ, chờ khi không còn bị vật nhỏ này làm phiền, chúng ta lại cùng nhau nghiêm chỉnh trừng trị lần nữa."

Trong miệng nói lời độc ác nhưng trong ánh mắt, từ đầu đến cuối không nhìn thấy một tia lo lắng.

Thủy Lung nhìn một chút rồi nở nụ cười, cười đến hai vai run rẩy.

Thánh Tôn nhướn mày, thật ra muốn dạy dỗ nàng, thế nhưng đáy lòng lại dâng lên ý nghĩ mềm mại ấm áp, làm thế nào cũng không áp xuống được, chỉ nói: "Ngươi còn chưa nói vì sao dễ đoán?"

Thủy Lung không hề ép buộc hắn, nói rằng: "Chỉ muốn cho rằng hắn không phải Trưởng Tôn Vinh Cực, không có một tia dao động và hoài nghi, tất cả đều thật rõ ràng."

"Không có một tia dao động và hoài nghi sao?" Thánh Tôn không phản bác lời Thủy Lung, trái lại chăm chú hỏi: "Thật không có một tia dao động và hoài nghi sao?"

Đối mặt với cái nhìn chuyên chú không dời của Thánh Tôn, Thủy Lung cười nói: "Không có."

Chuyện cho tới bây giờ, nàng nghĩ không cần phải tiếp tục đùa giỡn tâm tư vừa giản đơn lại vừa phức tạp của con mèo lớn này nữa, "Ta đã sớm nói đáp án cho ngươi, hắn là giả, ngươi là thật."

"Chỉ cần thừa nhận đáp án chính xác này, tất cả đều sáng tỏ rồi." Thủy Lung duỗi thẳng chân, cảm thấy cái giường nhỏ này không đủ chỗ duỗi chân, bên kia Thánh Tôn cũng đã đến bên người nàng đặt hai chân của nàng lên đùi của mình, hai tay lại tự nhiên giúp nàng xoa bóp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào mặt nàng. Cách nhìn này giống như đã tập thành hành vi bản năng vậy, khiến Thủy Lung vừa cảm thấy buồn cười lại vừa cảm động.

Chính như hắn đã từng nói, một người không cách nào chống được người khác đối tốt với nàng.

Cho dù kiếp trước hay kiếp này, người đối tốt với nàng không nhiều không ít, người thực sự đối với nàng như vậy. Nhưng mà có thể đối với nàng cẩn thận như thế, tốt đến mức làm mềm cả lớp vỏ cứng* của nàng, lại cổ vũ nàng trở thành người thất thường cũng chỉ có một mình hắn.

*Chỗ này đúng ra là “làm mềm sừng củ ấu của nàng”, mình đọc thấy không được hay cho lắm nên edit thành ‘làm mềm lớp vỏ cứng của nàng”.

Thì ra cả người vô tâm vô phế, người có tâm địa sắt đá cũng phải bị xúc động.

"Nói đơn giản thì không phải người của ngươi, với độ tùy hứng của ngươi, sao có thể ba lần bốn tha đường sống cho hắn, coi như không muốn mạng của hắn thì cũng phải khiến hắn gãy tay gãy chân, mù mắt cắt lưỡi. . ."

Thánh Tôn cắt ngang lời nàng: "Trong lòng của nàng, ta lại là người tàn nhẫn như vậy?"

Thủy Lung nhàn nhạt nói: "Ngươi không tàn nhẫn, chỉ là vô tình."

"Sao?" Hắn tỏ ra nguy hiểm nhìn Thủy Lung.

Thủy Lung được lợi còn biểu tình khoe mẽ, "Ngoại trừ đối một số người bên ngoài."

Thánh Tôn cong cong khóe miệng, tựa như không muốn nhìn nàng, lại không cam lòng rời ánh mắt đi.

"Còn nữa," Thủy Lung nói tiếp: "Nếu như hắn không phải là người của người, không có khả năng học giống như thế, loại giống nhau này không thể học được trong khoảng thời gian ngắn. Hắn không chỉ học thói quen bên ngoài của Trưởng Tôn Vinh Cực mà còn học được đếntám chín phần, ngay tình cảm của hắn cũng học đến ngấm vào trong, đây mới là bản lĩnh thật sự." Nàng quay lại cười với Thánh Tôn, nhẹ nhàng nói: "Ánh mắt hắn nhìn ta tương đối nhiệt liệt đấy, giống như yêu ta biết bao sâu đậm."

Đây mới là chỗ lợi hại chân chính của vị 'Trưởng Tôn Vinh Cực' kia, nếu như nói hắn ở hiện đại làm diễn viên, nhất định có thể giành giải Oscar

Đó gọi là muốn gạt người khác trước tiên phải lừa gạt chính mình, vị 'Trưởng Tôn Vinh Cực' chắc đã lừa gạt chính mình rồi, ngay tình cảm của mình cũng có thể gạt, khiến nàng trở thành người hắn yêu sâu đậm, lúc này mới có thể sắm vai sống động như vậy.

Thủy Lung còn nhớ rõ ngày ấy hắn vào phòng, nhớ vẻ mặt của hắn khi nói với nàng "A Lung tin ta".

Loại tình cảm thắm thiết này, khiến cho nàng trong chớp mắt cũng hoảng hố.

Nếu như không phải tâm trí nàng từ trước đến nay kiên định, đã nhận thức cái gì thì chính là cái đó, nói không chừng thật sự sẽ bị lừa gạt.

"Phiền toái." Trong mắt Thánh Tôn sáng lấp lánh.

Thủy Lung không nhanh không chậm trêu ghẹo, "Có phải lại muốn đi đánh Trưởng Tôn Vinh Cực một lần nữa?"

Thân thể Thánh Tôn hơi ngừng lại một chút không dễ phát hiện, giống như không hiểu rõ ý tứ của Thủy Lung hỏi một tiếng "sao?".

Khóe miệng Thủy Lung không che giấu được ý cười, cũng không vạch trần hắn, nói sang cái khác, "Ngươi không phản bác lời ta nói, hay thừa nhận ta nói đúng."

"Ta phản bác, ngươi sẽ nghi ngờ sao." Thánh Tôn hỏi lại.

Qua giọng điệu hai người hỏi lại đều chắc chắc rõ ràng, không cần đối phương xác định.

Tay mềm mại tay chạm vào hai da thịt hai gò má, khiến Thánh Tôn ngẩn ra, tâm trí mềm nhũn ra, lẳng lặng nhìn Thủy Lung.

Nữ tử với bộ dáng tươi cười điềm tĩnh trong tầm mắt như có ma lực trấn an lòng người, ai có thể nghĩ tới nữ tử này vốn dĩ không phải là loại người thiện lương, nàng cũng chỉ ở trước mặt mình mới để lộ một mặt nhu tình chân thật. Thánh Tôn im lặng thở dài, chỉ cần nghĩ vậy cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn sung sướng.

"Hắn học ngươi, học đến cả tình cảm cũng giống ngươi, cho nên nói ngươi yêu ta bao nhiêu sâu đậm?" Câu hỏi hàm chứa nụ cười mềm nhẹ, kiểu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT