Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 220: Chương 211

Từ lúc chấn động khi nhìn thấy dung mạo thực sự của Thủy Lung, lại nhìn Thánh Tôn biến thành Trưởng Tôn Vinh Cực, hai huynh đệ Hoa Hoa bàng quan nhưng thật ra đã cố gắng bình tĩnh không ít, trong nội tâm cố gắng quên đi cảm giác hận không thể hủy đi dung mạo khiến người người đố kị của thiếu gia nhà mình.

Không sai, làm cho người ta quá ghen tỵ. Đây là phúc tướng mạo căn bản là khắc tinh của các cô gái, kẻ địch mạnh của nam tử. Lúc nhìn thấy 'Trưởng Tôn Vinh Cực' giả bọn họ cũng không có cảm nhận mãnh liệt như vậy, lúc nhìn thấy thiếu gia nhà mình, loại cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn, bọn họ lập tức cảm thấy thất bại và tự ti.

Người đàn ông này từ nhỏ đã là đả kích đối với nam nhân rồi!

Nhân lúc Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung dùng bữa tối, hai huynh đệ Hoa Hoa lặng lẽ đi xa một chút, đứng ở một chỗ góc tia sáng lờ mờ.

"Đại ca, lần này đệ cam đoan không nghe nhầm, đệ nghe Thiếu phu nhân gọi Thánh Tôn rồi!" Hoa Nhị khẽ nói với Hoa Nhất, gương mặt bình tĩnh nghiêm chỉnh.

Hoa Nhất gật gật đầu, "Ta cũng nghe được, hơn nữa. . ." Mình và đệ đệ nhà mình cùng nhau nhìn kĩ, những việc bất ngờ gộp lại cũng không kinh ngạc nhiều, có lẽ là theo hai người, số lần khiếp sợ quá nhiều, lực miễn dịch cũng đã lớn hơn rồi. Nói tiếp: "Ta nghĩ điều thiếu phu nhân nói là sự thật, thiếu gia. . . Thật sự là Thánh Tôn."

Lồng ngực Hoa Nhị ngực phập phồng hai cái, không sợ hãi kêu lên cũng không hoài nghi, hắn nói: "Ta còn nghe thấy thiếu gia gọi Thiếu phu nhân A Lung, ta nhớ rõ. . . Nghe đồn vị thành chủ của Nam Vân thành kia tên là Bạch Thủy Lung."

Hoa Nhất nói: "Ta cũng nghe được, hơn nữa ta cảm thấy thiếu gia cũng không nói gì*, Thiếu phu nhân thật sự là thành chủ của Nam Vân thành."

*交错[jiāocuò]: Giao thoa, đan xen. Nhưng khi dịch nghĩa của câu lại không hợp lí. Mình edit nghĩa khác. Cao nhân nào đi qua có cao kiến gì xin chỉ giáo thêm.

Lúc này ngực Hoa Nhị phập phồng, hắn bình tĩnh dị thường nói: "Ta lại nghe được thiếu phu nhân nói Trưởng Tôn Vinh Cực chính là thiếu gia. . ."

Hoa Nhất không chờ hắn nói hết lời, đã cắt ngang, "Ta cũng nghe được, hơn nữa ta còn cảm thấy thiếu phu nhân không gọi sai, thiếu gia của chúng ta không chỉ là Thánh Tôn còn là vương gia của Tây Lăng, tên là Trưởng Tôn Vinh Cực, là phu quân của thiếu phu nhân."

Hai huynh đệ cứ yên lặng như vậy, im lặng. Khoảng ba phút sau, mới đồng thời bừng tỉnh giống như có cảm ứng tâm linh giữa hai đứa trẻ song sinh, khóe mắt cũng cùng toát ra sự dao động.

"Ca, chẳng lẽ kiếp trước chúng ta tạo phúc nhiều lắm sao?" Hoa Nhị hoảng hốt nói, nếu không sao chúng ta thế nào gặp may mắn như vậy."

Hoa Nhất đờ đẫn nói: "Ta nhớ rõ, lúc trước đệ nói với ta, gặp phải thiếu gia bọn họ là vận mệnh chúng ta hỏng tám đời."

Hoa Nhị bỗng nhiên kích động, "Ca, đó là Thánh Tôn đấy, võ lâm chí tôn đấy! Còn có chuyện gì kia, thành chủ thành Nam Vân, đây chính là phủ thành giàu có nang một quốc gia đấy, thiên hạ ai mà không biết đó là nơi có tiền nhất chứ! Trời ạ! Chúng ta giàu to rồi giàu to rồi!"

Hoa Nhất không nói gì, căn bản đệ đệ nhà mình cũng không nghe mình nói, đành phải đả kích hắn, "Có tiền nữa cũng không phải của đệ, nói cho cùng chúng ta cũng chỉ là nô tài."

Hoa Nhị khinh bỉ quét mắt liếc nhìn ca ca nhà mình, "Hét*, thiên hạ bao nhiêu người xin được làm thuộc hạ của Thánh Tôn, Thánh Tôn cũng không thu nhận! Còn có, còn có chứng nhận cư trú ở thành Nam Vân, chúng ta đã là người của Thiếu phu nhân, vậy nhất định ở thành Nam Vân có một chỗ cho chúng ta đặt chân rồi!" Có trời mới biết, hắn không ngừng nghe nói đến phong thái thành Nam Vân, có bao nhiêu mong muốn được đến đó một chuyến. Nhưng mà bởi vì đến thành Nam Vân không gần, nhất thời không tìm được thời cơ tốt, đến lúc chuẩn bị xuất phát, hai huynh đệ bọn họ đã rơi vào tay Thánh Tôn rồi.

*啧: tiếng hét.

Hoa Nhất đả kích đệ đệ nhà mình lần nữa, "Chúng ta là người hầu của thiếu gia, điều không phải của thiếu phu nhân."

"Không phải đều giống nhau sao." Hoa Nhị cõi lòng đầy mong đợi nói.

Hắn nghĩ, cuộc đời này không chỉ có thể đi một chuyến lên Tiên Sơn trong truyền thuyết, còn có thể đi thành Nam Vân tiêu sái, thật đúng là không thể tốt hơn rồi.

Lúc này hai huynh đệ đã hoàn toàn rơi vào mộng đẹp, lại quên mất thiên hạ không có bữa ăn nào không phải trả tiền. Hiểu được rằng trước khi có được phải trả giá, xem Ẩn Phượng chờ người sẽ biết.

"Này, cười đến .....như thế*?" Một giọng nói mềm mại tê dại đến xương vang lên, thức tỉnh hai huynh đệ Hoa Hoa.

*Chỗ này mình đoán có từ chửi bậy gì đó.

Hai huynh đệ quay đầu lại nhìn, phát hiện là Lương Điệp Nhi đã mấy ngày không gặp.

"Ngươi. . ." Hoa Nhị đang chuẩn bị cãi lại hai câu, đã bị Hoa Nhất che miệng, kéo về chỗ Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung.

Hoa Nhất đã tìm được biện pháp đối phó với Lương Điệp Nhi, chỉ cần ở gần thiếu gia và thiếu phu nhân sẽ không sợ Lương Điệp Nhi làm càn quá độ, nhất là lúc hai người chủ tử đang ăn cơm.

Lương Điệp Nhi rõ ràng nhìn thấu ý đồ của Hoa Nhất, chu môi một quả nhiên cũng không đi trêu chọc hai huynh đệ Hoa Hoa. Trên thực tế, hắn tới nơi này vốn cũng không phải là để trêu chọc hai huynh đệ Hoa Hoa, mà là vì làm chuyện đứng đắn.

Lúc này Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung đã ăn xong bữa tối, hai người đeo mặt nạ lên lần nữa, Lương Điệp Nhi cũng không biết chuyện phát sinh trước đấy, lúcTrưởng Tôn Vinh Cực liếc mắt đến, thì nhanh nhẹn như con bướm đi đến bên người của hắn, khẽ nói: "Chủ tử, chuyện đã làm xong."

"Ừ." Trưởng Tôn Vinh Cực nhẹ nhàng gật đầu.

Lương Điệp Nhi chờ nghe tiếp, nhưng chờ một hồi cũng không nghe thấy tiếng nói, không khỏi nghi ngờ ngẩng đầu liếc mắt nhìn.

Trong tầm mắt, chủ tử nhà hắn đang bình tĩnh ăn bánh điểm tâm, ngón tay trắng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT