Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 221: Chương 212

Editor: Dungpro

Mặt trời chiều diễm lệ giăng đầy một góc trời, khiến người ta thấy tinh thần bừng tỉnh.

Thủy Lung thất thần trong phút chốc, tầm mắt xuyên qua Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn lên bầu trời phía tây, nghĩ thầm đến khí trời ngày mai.

Nàng thất thần khiến Trưởng Tôn Vinh Cực thở dài một hơi, lập tức lại dâng lên một hơi thở. Rõ ràng mình ở ngay trước mắt nàng, mà nàng vẫn có thể thất thần nhìn thứ khác, chẳng lẽ mấy đám mây kia đẹp hơn so với hắn?

Nếu như Thủy Lung biết ý nghĩ lúc này của Trưởng Tôn Vinh Cực, nhất định sẽ rất không nể tình mà bật cười, nói rốt cuộc là hắn keo kiệt đến trình độ nào rồi, giấm chua của mấy đám mây màu cũng ăn.

"Đêm nay đi ngủ sớm một chút." Trưởng Tôn Vinh Cực giống như lơ đãng bắt lấy rồi dời trọng tâm câu chuyện đi, đồng thời cúi đầu xuống chạm nhẹ vào môi Thủy Lung, hấn dẫn sự chú ý của nàng trở về.

Mùi vị mềm mại ướt át khiến Trưởng Tôn Vinh Cực muốn ngừng mà không được.

Phải biết rằng mấy ngày này, hắn vì có chút nguyên nhân, vẫn luôn không thực sự thân thiết cùng nàng, hôm nay chuyện gì cũng đã nói rõ chân tướng, hắn làm sao còn nhịn được.

Đây thực sự vừa đụng đã giống như chạm vào ngòi nổ, khiến mọi khát vọng mà hắn đã nhịn thật lâu đều bị khơi dậy.

Vốn nghĩ là chỉ chạm một chút sẽ buông ra, kết quả là từ nhẹ nhàng đụng chạm trên đôi môi biến thành liếm liếm và khẽ cắn, khiến người ta cảm nhận được nhiệt tình của hắn một cách rõ ràng, hận không thể lập tức tiến công chiếm đóng thành trì, lướt nhanh ** mọi chỗ trong khoang miệng nàng, hút lấy đầu lưỡi của nàng dây dưa. Hết lần này tới lần khác hắn không có làm như vậy, ngược lại chầm chậm...... . Quý trọng thưởng thức, dù cho trong lòng đè nén đến đau nhức thế nào đi nữa, cũng không muốn bỏ qua một chút.

Một người bị đối đãi như vậy, tinh thần cũng không cách nào suy nghĩ việc khác.

Thủy Lung nhìn phía trước giống như đụng vào một đầm nước trong veo đen kịt, lông mi ngưa ngứa thật giống như có thể ngứa vào trong lòng, bởi vì lông mi của đối phương đụng phải mình.

Nói như vậy, đối phương cũng phải có loại cảm giác này mới đúng chứ.

Trong mắt Thủy Lung hiện lên ý cười, sau đó lười biếng nhích gần về phía sau.Die nd da nl e q uu ydo n

"Ừm?" Sắc mặt Trưởng Tôn Vinh Cực trầm xuống, cho là nàng không muốn cùng hắn thân mật, lẽ nào lại định đùa một chút? Khẽ nói: "Vẫn còn giận dỗi?"

Người này thực sự thật là cổ quái, nói hắn không được tự nhiên có đôi khi lại đặc biệt đanh đá, nhất là với bộ dạng ác nhân cáo trạng trước này, hắn chơi đến đặc biệt tự tại.

Thủy Lung lười đi tranh luận với hắn rốt cuộc là ai thích giận dỗi, đáp lại hắn là nhanh chóng rút cánh tay bị hắn nắm ra, đè lên gáy hắn, một chút sức lực đã áp hắn đến trước mặt rồi, đôi môi cùng dán.

Lời nói nhỏ không tránh được môi cánh hoa cọ sát lẫn nhau, "Chậm rãi thong thả có ý gì."

Trưởng Tôn Vinh Cực sửng sốt, sau đó cũng cảm giác được môi bị cắn mạnh một cái, hắn không cảm thấy đau đớn trái lại cảm thấy nóng, môi nóng thân thể nóng trong lòng càng nóng.

Môi lưỡi quấn quít, tiếng nước mập mờ vang lên.

Hai huynh đệ Hoa Hoa từ đàng xa vừa trở về đã thấy bức họa này trước mặt, biểu tình không khỏi ngây người. Một giây kế tiếp, bọn họ nhanh chóng khom lưng cúi đầu, trốn vào chỗ tối.

Gần đây cách thức bọn họ mở mắt luôn luôn không thích hợp, nếu không sao lại luôn thấy không nên thấy chứ! Hai huynh đệ Hoa Hoa nghĩ như vậy, nhưng trong đầu vẫn không thể quên được hình ảnh vừa nhìn thấy —— nữ tử đang giữ cái gáy của nam tử, mạnh mẽ hôn nam tử.

Nếu như không biết nam tử thân phận , bọn họ nội tâm cũng sẽ không biết động tác như vậy ** , hết lần này tới lần khác bọn họ nhất định đã biết được không!

Thánh Tôn đại nhân à! Võ lâm truyền thuyết thần thoại, Thánh Tôn đại nhân à! Tại sao có thể, tại sao có thể bị một trận nữ tử đè đầu, lấy cách thức bị động như vậy mà hôn môi à! Đây là sai mà, hoàn toàn ngược được không!

"Này." Trưởng Tôn Vinh Cực liếc sang nhìn không có một bóng người.

Tuy rằng hai huynh đệ Hoa Hoa trốn nhanh chóng không gì sánh được, nhưng mà vẫn không có tránh được ánh mắt của Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung.

Vừa nghĩ tới biểu tình hai huynh đệ trong nháy mắt đó giống như trời sập xuống biểu tình, con mắt của Trưởng Tôn Vinh Cực chớp chớp, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Cúi đầu một cái đã nghe thấy tiếng cười truyền vào tai Trưởng Tôn Vinh Cực, hắn cúi đầu nhìn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT