Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 222: Chương 213

Lúc này còn chưa tối hẳn, bên trong sương phòng không có chút ánh sáng nào, cả không gian có vẻ mờ tối.

Nhất là với người mới vừa từ bên ngoài đi vào, sự thay đổi sáng tối không thể thích ứng trong thời gian ngắn, nhìn sự vật sẽ không được rõ lắm.

Đối với Trường Tôn Vinh Cực mà nói chuyện này cũng không coi là gì, hiện tại trừ cô gái trong ngực, căn bản cũng không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào chú ý những chuyện khác.

Chỉ là nhiều lúc ông trời cũng thích đối nghịch với con người, chuyện không muốn phát sinh thì lại càng không tránh được.

Vừa vào căn phòng Thủy Lung thường nghỉ ngơi, mặc dù mắt còn chưa phản ứng kịp, chẳng qua cảm giác của hắn lại càng thêm nhạy bén. Trong nháy mắt Trưởng Tôn Vinh Cực lại nhận ra mấy luồng hơi thở trong sương, hắn không tính toán việc người khác nhìn trộm, huống chi nếu là hắn làm, thân thể của cô gái trong ngực không muốn cũng bị kẻ ẩn núp nhìn thấy.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Trường Tôn Vinh Cực u ám, không che giấu tức giận.

"Cút." Hiện tại hắn không có thời gian đi xử lý những con kiến hôi này, người chết sẽ ảnh hưởng tới tinh thần hắn.

Gian phòng an tĩnh không có chút động tĩnh nào.

"Phốc xuy." Thủy Lung bật cười một tiếng, nàng lười biếng nằm trong ngực Trưởng Tôn Vinh Cực, nhìn bên ngoài sẽ thấy cô gái thẹn thùng giống như con chim nhỏ nép vào người nam nhân.

Cũng chỉ có Trường Tôn Vinh Cực mới có thể nhìn thấy nàng tràn đầy hài hước thú vị như vậy, nét mặt nàng vừa nghi hoặc lại vô tội, giống như đang khó hiểu ý tứ của câu “cút” hắn nói lúc trước.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ đó của nàng, phiền não trong lòng Trường Tôn Vinh Cực vì những kẻ núp trong chỗ tối kia dâng lên cũng đều biến mất. Hắn cong môi cười với Thủy Lung, cúi đầu nhìn đôi mắt câu người của nàng, lúc buông ra thấy nàng im lặng chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút đáng yêu giống một đứa trẻ, thấy thế khiến Trường Tôn Vinh Cực mừng rỡ, tầm mắt cũng không rời nàng, lạnh nhạt lười biếng nói: "Xà nhà có hai tên, nóc giường một tên, sau màn gió. . ."

Trưởng Tôn Vinh Cực không nhanh không chậm kể ra vị trí của mười người ẩn núp trong phòng với Thủy Lung: "Thật nhiều chuột."

Thủy Lung nhìn hắn, ánh mắt kia cố ý khinh bỉ, vẻ mặt lại vẫn nhu hòa điềm tĩnh như cũ, khẽ nói: "Ta nhớ, chàng đã nói vấn đề vệ sinh và an toàn trong phòng do chàng phụ trách."

Để nhiều chuột đi vào như vậy, sẽ là vấn đề của chàng.

Trưởng Tôn Vinh Cực bật cười, rõ ràng hắn không thích nhất là người khác không hợp tâm ý hắn, chọc hắn khó chịu, hắn có thể biến đổi biện pháp trả thù, như vậy có thể thấy Thủy Lung đánh giá hắn một chút cũng tốt, bây giờ hắn cũng đủ duy ngã độc tôn tùy hứng bá đạo.

Hết lần này tới lần khác đối với lời nói và việc làm càng ngày càng càn rỡ của Thủy Lung, hắn không tức giận khó chịu, ngược lại càng nhìn càng thích, chỉ muốn để nàng càn rỡ hơn một chút, vẻ mặt thay đổi linh động lúc nàng càn rỡ so với dáng vẻ lúc nàng nàng yên tĩnh tốt hơn nhiều.

Hiển nhiên việc này lại thúc đẩy Trưởng Tôn Vinh Cực càng ngày càng dung túng Thủy Lung, thậm chí còn cố ý đồ bồi dưỡng con đường 'Tùy hứng' của nàng càng xa hơn, đó cũng là một nguyên nhân để hắn không có giới hạn.

Thích là thích, lúc hắn buột miệng nói lại là, "Đây là nàng đang trách ta? Hửm?"

Giọng nói chậm rãi phối hợp với vẻ mặt nhẹ nhàng của hắn, nếu là một người không dám thừa nhận sợ là đã sớm bị dọa đến nỗi vội vàng phủ nhận, chỉ sợ chọc giận hắn.

"Rõ ràng chính là đang trách cứ được không." Thủy Lung cười nói.

Trưởng Tôn Vinh Cực trầm mặc nhìn nàng, khoảng ba giây sau mới mấp máy đôi môi, bộ dáng khiến nàng không biết nên làm thế nào, hỏi: "Vậy vi phu đi xử lý sạch sẽ được không?"

Thủy Lung không nói gì.

Trường Tôn Vinh Cực biết đây là nàng ngầm cho phép, dịu dàng đặt nàng trên ghế đã trải đệm êm, đảo mắt hóa thành cơn gió, đi tới trước giường.

Chỗ khác không trốn lại trốn ở chỗ A Lung chỗ ngủ, đây là có ý đồ gì!

Trường Tôn Vinh Cực im lặng hừ lạnh, không đợi vậy người ẩn thân phản ứng đã bắt được, một tát đập hắn ta nửa ngã xuống đất ngất đi.

Người dò bí mật đáng thương, nếu như biết nguyên nhân trước nhất Trưởng Tôn Vinh Cực tìm hắn, sợ là sẽ hối hận đến nước mắt đầy mặt. Hắn cũng không muốn được không, lúc hắn tới, chỗ nào có thể nấp trong gian phòng cũng bị người chiếm, nếu không hắn cũng sẽ không chọn giường đâu. Không phải hắn phải tới ám sát, chỉ tới dò tìm bí mật mà thôi! (D: Chậc chậc: Ăn trông nồi dòm bí mật trông hướng nhá bác. Khộ)

Đáng tiếc, hắn không thể giải thích với Trưởng Tôn Vinh Cực được, mà Trưởng Tôn Vinh Cực cũng sẽ không nghe hắn giải thích.

Tại sao không trực tiếp giết người này, bởi vì không muốn Thủy Lung thấy máu, thứ hai là cảm thấy cứ thế giết đối phương là quá tiện nghi. (D: Mãnh hổ đội lốt đại miêu nhá)

Từ lúc Trưởng Tôn Vinh Cực dễ dàng bắt được người thứ nhất, người ẩn thân ở những chỗ khác cũng biết Trường Tôn Vinh Cực đã nhận ra sự tồn tại của bọn họ, hơn nữa hắn có tuyệt đối có thực lực giải quyết bọn họ.

Lúc này, trong lòng mỗi người đều đã có quyết sách.

"Vị thiếu hiệp kia, lão phu là người của Ngọc Phong sơn trang, tới đây cũng không có ác ý." Một lão giả mặc trường bào màu lam đậm nhảy ra.

Đúng là hắn tới đây không phải là vì giết người, cũng không phải thật sự không có ý tốt—— tìm cơ hội gặp mặt hai người, đây mới là mục đích hắn tới đây.

Bởi vì người trong môn phái đột nhiên trúng độc, hôm qua tham gia yến hội mọi người có hiềm nghi với Trưởng Tôn Vinh Cực, lại thấy hắn có quan hệ không tầm thường với Phùng Khởi Phi, tự nhiên sẽ không bị đám người vây quanh Lâm Vân Trùng thả ra. Lại biết được Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung không ở lại, bọn họ yêu cầu hai người ra mặt thị chúng, lại bị Phùng Cẩm Hương cự tuyệt không chừa đường lui, vậy thì muốn người của các đại danh môn chính phái nhớ thương rồi, tính toán âm thầm bắt hai người.

Hiện tại độc ở trong người bọn Lâm Vân Trùng, mà người của Phi Kính Sơn Cốc lại không có vấn đề gì, cái này quá dễ bị người hoài nghi. Lại gặp phải sự cự tuyệt của Phùng Cẩm Hương, nên bọn họ cũng không định cho Phùng Cẩm Hương mặt mũi, làm ra loại việc đến địa bàn của người khác dò xét bắt người này.

Thủy Lung đang ngồi yên lúc này phát ra tiếng cười.

Người khác trốn ở người trong sương phòng, ai quản ngươi có hay không ác ý, hành động như vậy đã là một loại khiêu khích.

Lão giả nghe thấy tiếng cười của nàng, mặt mũi không khỏi đỏ lên một chút. Rõ ràng tiếng cười cô gái thanh nhã uyển chuyển, với không khí yên lặng trong phòng rất dễ nghe, nhưng nghe lỗ tai lão, có loại cảm giác không nói được nên lời, giống như ý định ẩn núp của mình trong mắt đối phương lại thành trốn cũng như không, nội tâm dâng lên cảm giác xấu hổ.

Chỉ là lão cũng biết việc mình gây nên không ổn, muốn hắn xin lỗi hai tiểu bối vô danh tiểu tốt là không thể nào.

(D: Vô danh tiểu tốt sao, sai lầm quá lớn rồi....Adidaphat.... Thiện tai thiện tai – ta cầu phúc cho lão. Aiz)

"Hai vị có điều không biết, bởi vì chuyện trúng độc. . ."

Trưởng Tôn Vinh Cực căn bản không có hứng thú nghe lão giải thích.

Từng luồng nội lực phóng ra ngoài, lão giả xanh cả mặt nghẹn miệng không thể nói được gì.

Hai “con chuột” trên sà nhà cũng bị đánh rơi xuống, rơi chính xác vào bên người lão giả, nếu như không phải là lão tránh kịp thời, nhất định sẽ bị đập trúng.

"Thiếu hiệp, ta là người của Ngọc Phong sơn trang!"

Giọng của lão giả lạnh xuống, cố ý dùng khí thế áp bách Trưởng Tôn Vinh


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT