Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 223: Chương 214

"Ha hả." Hắn không nhịn được cười, tiếng cười khàn khàn, hứng thú vẫn không thay đổi. Lưỡi và đôi môi đau đớn khiến hắn hiểu, lúc này cô gái phía dưới có bao nhiêu khát cầu hắn.

"Thực sự là một sắc hồ ly, như vậy còn bất mãn, hửm?" Hắn lộ ra khuôn mặt giả rất bình thường, nhưng bởi vì đôi mắt thăm thẳm dồn dập tràn đầy hấp dẫn thần bí hàm súc, mỗi câu nói đều khiến cổ họng nàng khô cạn, hơi thở nóng rực như có thể hòa tan khí lạnh mùa đông, "Nói một chút xem, những ngày này có phải nàng vẫn nhớ nhung ta, muốn ta hay không?"

(Lược bỏ 300 từ) (D: tác giả cắt H rồi, xin lỗi các sắc nữ. Hiu hiu)

Hắn đưa tay, với cái gối mềm bên cạnh giường hẹp, trải ra giữa giường, sau đó đặt Thủy Lung nằm sấp ở phía trên, sẽ không ép lên bụng của nàng.

'Xoạt xoạt roẹt ' Tiếng xé vải vang lên, tầm mắt Thủy Lung còn chưa điều chỉnh xong, đã cảm giác sống lưng chợt lạnh.

Cảm giác lạnh lẽo cũng không kéo dài lâu, bởi vì có một bàn tay ấm áp ở trên lưng vuốt ve mà ấm lên.

"A Lung. . ." Giọng nói khàn khàn truyền đến từ phía trên, giọng điệu nhu tình làm cho thân thể Thủy Lung run lên, nàng híp mắt lại. Đáng chết, nàng lại bị một tiếng gọi làm mềm nhũn ra, thực sự là đủ rồi!

Trưởng Tôn Vinh Cực không phát hiện sự khác lạ của nàng, nếu hắn phát hiện, nhất định sẽ cao hứng nói mấy lời đáng xấu hổ.

Ánh mắt hắn rơi vào sống lưng của Thủy Lung, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, lại hiện lên một bức hình xăm vật tổ với những đường hoa văn rậm rạp chằng chịt.

Giống như lửa đỏ thiêu đốt trong tuyết trắng, rực rỡ rất làm cho thị giác người ta rung động mãnh liệt hơn.

Hình xăm vật tổ này giống như đuôi chim phượng, lại giống như là đóa sen lửa, thần bí lộng lẫy tôn quý, phảng phất truyền đến từ cổ xưa, mười mấy sợi tụ lại vờn quanh, tỉ mỉ nhìn lại cảm thấy trong đó còn có vô vàn những sợi tơ chằng chịt, làm cho người ta hoa cả mắt.

Bức tranh đẹp này Trưởng Tôn Vinh Cực không phải lần đầu tiên nhìn thấy, chẳng qua lần nào nhìn hắn cũng sẽ mê muội, không phải bởi vì bản thân hình xăm vật tổ mê muội, mà là bởi vì hình xăm vật tổ sinh ra trên người Thủy Lung, là vì Thủy Lung mới mê muội.

"Đều nóng thành như vậy." Tiếng cười nhẹ mập mờ thoát ra khỏi đôi môi của Trưởng Tôn Vinh Cực, tay hắn vuốt ve dọc theo những hoa văn của hình xăm vật tổ, cảm thụ hình xăm vật tổ như có nhiệt độ sống.

Hình xăm vật tổ thể hiện nàng đang động tình với hắn.

Nàng càng động tình, hình xăm vật tổ sẽ càng đỏ tươi ướt át, giống như ngọn lửa sống động bay lên.

A Lung. . .

A Lung.

A Lung!

Mỗi lần hắn hạ xuống một nụ hôn vuốt ve, trong miệng hắn hoặc là nỉ non hoặc là gọi tên nàng.

(Đại đại đại đại giản lược ——) (D: Cắt H nữa rồi. Đau lòng).

Không biết qua bao lâu, Trưởng Tôn Vinh Cực hừ nhẹ một tiếng, hơi thở kịch liệt sau đó từ từ ổn định.

Trong không khí tràn ngập hương vị riêng của hai người.

Chân mày Trưởng Tôn Vinh Cực khẽ nhíu một, trong mắt có một tia phiền muộn lóe lên rồi biến mất, chỉ còn lại ẩn nhẫn, hắn buông cánh tay vây quanh Thủy Lung ra, khẽ nói: "Đợi một chút, ta đi chuẩn bị nước nóng." Chuẩn bị xuống giường mặc quần áo.

Nửa đường cánh tay bị Thủy Lung kéo.

"Chàng cứ như vậy đi nấu nước nóng?" Thủy Lung nhìn lướt qua hắn thẳng tắp, không cách nào xem nhẹ.

Trưởng Tôn Vinh Cực cũng bất đắc dĩ, dùng ánh mắt vô tội nhìn Thủy Lung.

Thủy Lung bị hắn nhìn bèn cười, dùng sức kéo tay hắn một chút, kéo hắn xuống giường. (D: Chị cũng mãnh liệt quá. Hắc hắc)

"Thường ngày không thấy nàng nhiệt tình như vậy." Trưởng Tôn Vinh Cực nói. Trước kia hắn muốn làm nhiều một chút, nàng lại không chịu. Hiện tại hắn cũng muốn nàng, nhưng thân thể của nàng lại không cho phép. Dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Thủy Lung một, nguy hiểm nói: "A Lung không phải là nàng cố ý dày vò ta chứ?"

Nếu như đúng vậy, hắn sẽ ghi cái này vào sổ để nhớ, chờ nàng sinh con xong sẽ đòi lại.

Thủy Lung liếc hắn một, thấy hắn nói chuyện tùy ý, nhưng đã nhẫn nhịn đến mức cái trán đầy mồ hôi, gương mặt đỏ bừng, lại mềm lòng không nỡ nói lời trêu chọc hắn.

(Cắt ——) (D: cắt, cắt cắt, cắt HHHHH đó)

Rốt cục sau khi Trưởng Tôn Vinh Cực phóng ra, Thủy Lung với tay cầm cái chăn xoa xoa lên đôi môi, phất tay với Trưởng Tôn Vinh Cực ý là có thể đi chuẩn bị nước nóng.

Trưởng Tôn Vinh Cực híp mắt lại, tỉnh lại sau một hồi cuồng nhiệt, nhưng không có động đậy, dùng giọng ngọt ngào hấp dẫn gọi: "A Lung. . ."

"Chàng đừng mơ tưởng." Thủy Lung trực tiếp cắt đứt ý đồ của hắn, vô tình nhìn lướt qua tinh thần hắn lần nữa.

". . ." Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn nàng, chú ý tới giữa hai lông mày nàng có vẻ lười nhác cẩu, cuối cùng vẫn lựa chọn chịu đựng.

Chờ sau khi nàng sinh xong sẽ từ từ. . .

Thủy Lung không biết ý tưởng của Trưởng Tôn Vinh Cực, nhìn hắn đứng dậy đến chỗ tủ treo quần áo tìm áo khoác sạch sẽ phủ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT