Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 224: Chương 215

"Chuyện Tây Lăng diệt quốc không biết mọi người có biết hay không, trước khi Tây Lăng bị diệt, hoàng thành Tây Lăng xảy ra một trận ôn dịch." Tô Tuyệt cười lạnh một tiếng, cao giọng nói: "Ôn dịch căn bản là giả, chân tướng thật sự là Bạch Thủy Lung hạ cổ độc. Độc mà lần này mọi người trúng và cổ độc ở trận ôn dịch có bảy phần giống nhau, lấy cổ độc làm chủ, lại gia thêm mấy thứ dược khác dược luyện thành."

Từng đợt tiếng ồn ào vang lên, phần lớn tầm mắt mọi người rơi vào người đang ngụy trang 'Trưởng Tôn Vinh Cực'.

Người giang hồ không chú ý quan tâm sự tình của quốc gia, nhưng không có nghĩa là bọn họ không biết gì. Huống chi ngày hôm qua lời nói và việc làm của Trưởng Tôn Vinh Cực và Trưởng Tôn Lưu Hiến đang trên lôi đài đều bị mọi người nhìn thấy, không biết thân phận của bọn họ cũng khó.

Trưởng Tôn Vinh Cực, đã từng là Võ vương của Tây Lăng, là phu quân của Bạch Thủy Lung.

"Theo như ý của Ngọc Phong trang chủ, người hạ độc là Bạch Thủy Lung, Bạch Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực có liên quan, Trưởng Tôn Vinh Cực lại là người của Ám Hoàng Các, vậy chủ mưu lần này chính là Ám Hoàng Các." Phùng Cẩm Hương không nhanh không chậm nói.

"Phùng cốc chủ gấp gáp phủ nhận quan hệ như vậy, ngược lại càng khiến người ta hiểu lầm." Tô Tuyệt giễu cợt nói.

Phùng Cẩm Hương kinh ngạc, "Ngươi xem bộ dáng của ta, giống như gấp gáp sao

". . ." Tô Tuyệt bị vẻ mặt của hắn làm cho nghẹn họng.

"Hừ." Không nhìn tới Phùng Cẩm Hương, Tô Tuyệt nói tiếp: "Căn cứ điều tra cho thấy, Bạch Thủy Lung đã có thai năm tháng trở lên, cũng ở trong đại hội võ lâm hôm nay."

Những lời này nói ra, dĩ nhiên mọi người nhìn về phía những phụ nữ có thai kia, xì xào bàn tán.

"Khó trách đại hội võ lâm lần này tới nhiều phụ nữ có thai như vậy, hóa ra là vì che giấu. . ."

"Nói như vậy, chuyện hạ độc lần này, căn bản là sớm có mưu tính từ trước. . ."

"Cái này dễ thôi, đem tất cả những cô gái mang thai bị nghi ngờ bắt lại. . ."

"Trật tự." Lâm Vân Trùng nói c.

Tô Tuyệt nhìn về phía hắn, thái độ khiêm tốn ôn hòa ôm quyền thi lễ, sau lui về vị trí của mình.

Lâm Vân Trùng mỉm cười gật đầu, đứng lên nhìn Phùng Cẩm Hương, chậm rãi giải thích lời nói của hắn lúc trước, "Đúng như Phi Kính cốc chủ nói, thiên hạ đều biết Trưởng Tôn Vinh Cực và Bạch Thủy Lung là vợ chồng, chẳng qua đêm qua chính miệng Trưởng Tôn Vinh Cực đã nói qua, hắn và Bạch Thủy Lung đã sớm tách ra, không hề liên quan."

Phùng Cẩm Hương ha ha cười một tiếng, nói: "Từ lúc nào minh chủ võ lâm lại tin tưởng lời nói của những đệ tử ngoại môn tà phái này vậy."

Lâm Vân Trùng bình tĩnh lên tiếng: "Ta chỉ tin tưởng chứng cớ, dạy công đạo."

"Không biết là chứng cớ gì khiến cho Minh Chủ tin người trong Ám Hoàng Các, lấy ra cho chúng ta xem một chút, công đạo thì hãy để cho quần chúng chứng kiến xong rồi mới nói." Giọng nói của Phùng Cẩm Hương không nhanh không chậm, nội dung lời nói lại giống người gây sự.

"Trưởng Tôn Vinh Cực đã đáp ứng tự mình nhận ra Bạch Thủy Lung." Lâm Vân Trùng nói.

Cho dù là Phùng Cẩm Hương hay là những người khác, đều đưa mắt nhìn về một chỗ ngồi.

"Đây chính là trò hay mà chàng biên?" Cho dù bị trở thành huhng thủ trongvở kịch trò chơi này, cũng không thấy Thủy Lung khẩn trương chút nào, cười như không cười nhìn về phía Trưởng Tôn Vinh Cực bên cạnh, giọng nói rất nhỏ chỉ có Trưởng Tôn Vinh Cực có thể nghe thấy.

Trưởng Tôn Vinh Cực cười với nàng một tiếng, mang theo một tia vô tội lấy lòng, "Làm trò trong làm trò, đây là trò mà Túc Ương sắp xếp, ta chỉ là sắp xếp diễn viên đi lên thôi."

"Chỉ là diễn viên ngươi sắp xếp diễn quá thật." Thủy Lung cũng sẽ không bị hắn lầm lộ đơn giản như vậy.

Nàng hồi tưởng lạ lời nói việc làm của Trưởng Tôn Vinh Cực sau khi đi tới Phi Kính Sơn Cốc, cùng với đã nói, kết nối tất cả kí ức liên quan lại, nàng phát hiện ra một tia nghi hoặc.

Hắn đã từng vừa khẩn trương vừa phiền não nói với nàng ——

"Nàng chỉ cần làm người xem cuộc vui, ta sẽ vì nàng đạo diễn ra vở kịch hay."

"Đừng để ta thất vọng."

"Ta chỉ sợ nàng bị thương."

". . ."

Những thứ phải nhớ hôm nay thật ra thì đều là ám hiệu, ám hiệu nàng không nên bị diễn viên làm cho mê hoặc, sợ nàng bị diễn viên mê hoặc, bởi vì những việc làm của diễn viên mà thương tâm thương thân, lại khăng khăng không nói chân tướng cho nàng.

"Nếu như ta không nhận ra chàng, không cho chàng bất kỳ đường lui nào, có phải chàng sẽ tiếp tục ngụy trang không?" Giọng nói nàng đầy nghi vấn, vẻ mặt Thủy Lung lại mười phần chắc chắc.

Trưởng Tôn Vinh Cực thấy ánh mắt nàng không ngừng lóe lên cũng biết nhất định nàng đang suy tư, lúc này nghe nàng nói lại nhìn thấy nét mặt của nàng cũng biết căn bản không có biện pháp phủ nhận.

"Nếu như ta bị tên 'Trưởng Tôn Vinh Cực' này lừa thật, " Thủy Lung hí mắt, giả thiết vấn đề này, khóe miệng cong lên thật sâu nhìn Thánh Tôn, nói thẳng: "Thật sự rất khổ sở."

Nhưng nếu Trưởng Tôn Vinh Cực thật phản bội nàng, nàng sẽ như thế nào?

Cái vấn đề này nàng lại không nghĩ tới đáp án.

Theo tính tình của nàng từ trước tới nay, đối với người phản bội nàng tuyệt đối sẽ không bỏ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT