Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 227: Chương 217

Giữa những ánh mắt chăm chú, nam tử khoác trên người một bộ áo trắng chậm rãi đi đến bên người nữ tử, lấy ra một khăn lau tay nữ tử, cười nhạo: "Mồ hôi là dùng tay xoa à, cũng không ngại bẩn."

Thủy Lung tùy ý hắn cầm lấy tay mình, nhàn nhạt nói: "Không ngại."

"Ta ngại." Trường Tôn Vinh Cực cẩn thận lau tay nàng sạch sẽ, ngay cả khe tay cũng không buông tha, sau đó tùy ý vứt cái khăn trên mặt đất.

Thủy Lung nhìn cái khăn rơi xuống đất liếc mắt hắn một, nghĩ thầm, rằng: lúc nào cũng không chịu nổi trên thân mình có vết bẩn, lại một chút cũng không thèm để ý chung quanh như thế nào, quả nhiên đủ duy ngã độc tôn.

Đôi tay được Trưởng Tôn Vinh Cực nâng niu trong lòng bàn tay vuốt ve lau sạch sẽ, một chút chán ghét khiến cho Thủy Lung không nói gì nhướng mày, đang muốn kéo tay về đã thấy Trưởng Tôn Vinh Cực buông mắt, bên khóe môi hắn hiện lên nụ cười yếu ớt, ôn nhu làm cho lòng người yên lặng, không cách nào để lộ biểu cảm ảm đạm mà cự tuyệt hắn.

". . ." Người này!

Trưởng Tôn Vinh Cực lặng yên nâng mắt, thấy Thủy Lung không đành lòng, nụ cười bên khóe miệng càng rõ ràng.

Những cố gắng của hắn mấy ngày nay cũng không uổng phí, nàng càng chân thật tùy hứng với hắn, đồng thời cũng càng thêm mềm lòng với hắn rồi.

Việc này đúng như nàng nói trong lòng nàng vị trí của hắn là lớn nhất.

Trong mắt người ngoài, lời nói và việc làm của hai người giữa đài khiến họ sợ hãi, nguyên nhân lớn nhất vẫn là vì thân phận của Thánh Tôn.

Nghe đồn Thánh Tôn giống như vị thần tối cao, vậy mà lại đối với vợ của nam nhân khác ôn nhu như vậy, lại còn là người vợ đã có thai!

"Nếu dung mạo của Bạch Thủy Lung thực sự giống như bức họa kia, cho dù nàng mang thai, đã từng là vợ người khác, ta cũng muốn a. . ." Ý niệm này, hiện lên trong đầu rất nhiều nam nhân.

"Thật sự là cái **wa**fu*, phụ nữ có thai lại vẫn đi dụ dỗ Thánh Tôn đại nhân, trước mặt chồng mình thân mật với nam nhân khác, thật không biết xấu hổ!" Đó là suy nghĩ của rất nhiều nữ tử ghen ghét.

*Chỗ này nguyên văn của tác giả, mình cũng ko hiểu luôn. Éc.

Cho dù nội tâm bọn họ nghĩ như thế nào, chỉ cần bọn họ không có can đảm tử nói ra, Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực cũng sẽ không để bọn họ vào mắt.

Lại là một tiếng vang nhỏ, hóa ra là Lâm Chi Tiếu bị Trưởng Tôn Vinh Cực một chưởng đánh bay.

Lâm Chi Tiếu ở giữa không trung trở mình, bình yên rơi xuống đất, trừ sắc mặt tái nhợt cũng không tính là chật vật. Hắn nhìn Thủy Lung và Thánh Tôn, môi mấp máy muốn nói cái gì đó.

Trưởng Tôn Vinh Cực không chờ hắn nói ra miệng, đã nói: "Để cho mặt hắn mát mẻ một chút, miễn cho cái đầu vẫn không thanh tỉnh."

Người trong lời nói của hắn là ai, mọi người đều hiểu rõ.

Trên thực tế Lâm Chi Tiếu vừa mới đi về phía bên kia, đã bị Trưởng Tôn Vinh Cực đánh bay, chỉ vì hắn muốn giải cứu Lâm Vân Trùng.

Nghe được những lời này của Trưởng Tôn Vinh Cực, mặc dù Lâm Chi Tiếu muốn giải cứu phụ thân cũng không cách nào làm được, lộ ra bất đắc dĩ và cười khổ, gật đầu với Trưởng Tôn Vinh Cực nói: "Phụ thân vô ý nhằm vào Bạch cô nương. . ."

"Lâm Chi Tiếu." Đôi mắt công bằng của Thủy Lung nhìn Lâm Chi Tiếu, đôi mắt bình tĩnh giống như có thể thấy rõ toàn bộ, "Ta vẫn cho rằng ánh mắt của ngươi so với người bình thường phải sáng như tuyết."

Người bình thường đều có thể nhìn ra được sự thật, Lâm Chi Tiếu lại nhìn không ra sao.

Lâm Chi Tiếu không né tránh cái nhìn của nàng, khóe miệng tươi cười càng thêm buồn khổ: "Lúc lý trí bị tình cảm chi phối, mắt cũng bị hoa rồi."

Hắn thừa nhận bản thân có ý thiên vị phụ thân, nhưng mà ai kêu Lâm Vân Trùng là phụ thân của hắn. Dù cho chuyện này hắn biết không nhiều lắm, Lâm Vân Trùng đã làm, hắn cũng chỉ có thể đứng về phía Lâm Vân Trùng, biết rõ địch nhân cường đại hắn cũng không thể lui bước.

Lâm Chi Tiếu nghiêng đầu nhìn Lâm Vân Trùng chật vật không chịu nổi, ánh mắt có một tia trách cứ.

Vì sao chuyện lớn như vậy không thương lượng với hắn, nếu hắn biết đại khái tình huống, cũng không bị động như vậy, cũng có thể suy xét tới cùng nên làm hay là không nên làm, có thể làm hay không thể làm.

Lâm Vân Trùng đã nhận ra ánh mắt hắn, môi bạc phếch nhếch thành một đường.

Chuyện này không phải hắn không muốn nói cho Lâm Chi Tiếu biết, chỉ là hắn không thể kháng cự, lúc nhận được chỉ thị đã không còn thời gian suy xét rồi.

"Án hạ độc là Diệp Thiên Long gây nên, sự tình như vậy, chỉ như vậy thôi." Trưởng Tôn Vinh Cực một câu xử án, lôi kéo tay Thủy Lung chuẩn xuống lôi đài.

"Thánh Tôn làm như vậy không phải quá độc đoán rồi hả ?" Một giọng nói lạnh nhạt lại nhàn nhạt giễu cợt vang lên.

Một bóng dáng toàn thân quần áo đen tuyền rơi xuống lôi đài.

Mọi người nghi hoặc nhìn nam tử dung mạo bình thường toàn thân lại mang khí chất phi phàm này, nghĩ thầm rằng người kia là ai, lại dám ngang hàng đối diện cùng Thánh Tôn, nghi ngờ lời hắn nói.

"Bản tôn còn đang nghĩ ngươi muốn co đầu rút cổ tới khi nào." Trưởng Tôn Vinh Cực mỉm cười, "Ám Đế?"

Xôn xao - -

Toàn trường ồn ào xôn xao, một đám người trợn to mắt nhìn bốn người trên đài, nhất là Trưởng Tôn Vinh Cực và Túc Ương.

Đại hội võ lâm năm nay xảy ra chuyện gì, không chỉ có Thánh Tôn xuất hiện, ngay cả Ám Đế cũng hiện thân.

Đáng tiếc nhìn tướng mạo bọn họ là biết nhất định là bọn hắn dịch dung, khiến cho không ai có thể nhìn tướng mạo thật của bọn họ.

Túc Ương nhìn thoáng qua Can Triệu, kết luận có hắn ở đây, Thánh Tôn sẽ không gọi tên thật của hắn.

"Nói như vậy, ngươi một mực chờ ta hiện thân?" Túc Ương nói với Trưởng Tôn Vinh Cực.

Ánh mắt Trưởng Tôn Vinh Cực đùa cợt, "Thiết kế một màn diễn như vậy, nhân vật chính không xuất hiện, còn gì là thú vị."

Túc Ương không đáp lại lời hắn, ánh mắt chuyển qua người Thủy Lung, lại rơi xuống người Diệp Thiên Long, nói ra chuyện mà người võ lâm quan tâm nhất, "Thánh Tôn nói hung thủ hạ độc là Diệp Thiên Long, chứng cớ đâu?"

"Bản tôn nói chính là chứng cớ." Trưởng Tôn Vinh Cực nhàn nhạt nói.

Trên người hắn tự nhiên có một ma lực làm cho người tin phục, nhất là khi hắn có ý làm cho người ta tin phục hắn lại càng dễ dàng.

Túc Ương nói: "Ta không biết người được võ lâm chính đạo kính trọng tôn sùng, lại ngầm thành lập Trường Nhạc cung, làm hại giang hồ, Thánh Tôn nói có cái gì đáng để tin."

"Cái gì! ?"

"Trường Nhạc cung là Thánh Tôn đại nhân thành lập? Điều này sao có thể!"

"Không thể nào, Thánh Tôn đại nhân làm sao có thể làm loại chuyện này!"

Thuộc hạ một câu này làm cho mờ mịt rồi.

"Ha ha." Trưởng Tôn Vinh Cực giống như nghe được chuyện gì cực kỳ buồn cười, cười đến mức nắm tay Thủy Lung, nói với Thủy Lung: "Nàng nói hắn ngốc hay không ngốc, trước đó hắn mượn chuyện này uy hiếp ta, bây giờ lại lấy cái này ra nói chuyện."

"Ngốc." Lựa chọn giữa Trưởng Tôn Vinh Cực và Túc Ương tâm Thủy Lung tự nhiên sẽ thiên vị Trưởng Tôn Vinh Cực.

Trưởng Tôn Vinh Cực cười càng sung sướng, "Nàng cũng cảm thấy như vậy đúng không? Đúng là hắn ngu ngốc như vậy, làm cho ta thắng mà không có cảm giác thành tựu, không có ý nghĩa."

"Thắng không có ý nghĩa, so với thua thất bại thảm hại tốt hơn." Thủy Lung nhún vai.

"A Lung nói đúng.

Hai người kẻ xướng người hoạ, không ngừng khiến cho Túc Ương cảm thấy buồn bực, ngay cả người bên dưới cũng nhìn trộm mặt nhau, cảm thấy dở khóc dở cười.

Không khí vốn ngưng trọng đã bị hai người nói đùa phá hoại không còn một mảnh.

Trưởng Tôn Vinh Cực quay đầu nhìn về phía Túc Ương, "Trường Nhạc cung rõ ràng là sở hữu của Ám Đế, lại muốn đưa vào tay bản tôn, như vậy thật sự tốt sao?"

Trường Nhạc cung tới cùng là vật sở hữu của ai, là ai thành lập. Thủy Lung cũng không biết.

Nhưng mà dựa vào hiểu biết của nàng với Túc Ương và Trưởng Tôn Vinh Cực trực giác của nàng tin lời của Túc Ương mới là thật, chủ thật sự của Trường Nhạc cung là Trưởng Tôn Vinh Cực.

Nhưng, Trưởng Tôn Vinh Cực lại làm ác nhân cáo trạng trước, công phu trả đũa vô cùng tốt, Thủy Lung hiểu rất rõ.

Chỉ nhìn đôi mắt thanh tịnh không tỳ vết của hắn, vẻ mặt tự nhiên lạnh nhạt, sẽ làm cho người ta cảm thấy lời hắn nói đều là thật sự, hắn làm sao có thể lừa gạt người! Trên thực tế, hắn mới là người có bản lĩnh lừa gạt người đến chết không đền mạng.

Hiển nhiên Túc Ương xem nhẹ da mặt của Trưởng Tôn Vinh Cực, đối mặt vơi việc Trưởng Tôn Vinh Cực phản bác, hắn liếc mắt một nhìn về phía Can Triệu, không chút hoang mang nói: "Ngươi đối với Cung chủ của Trường Nhạc cung kính như vậy, ngươi giải thích như thế nào?"

Trưởng Tôn Vinh Cực thản nhiên nói: "Hắn không cung kính, bản tôn phế hắn."

Mọi người: ". . ."

Khó có được lúc trong lòng Trưởng Tôn Vinh Cực thanh thản chú ý đến sắc mặt cứng ngắc của mọi người, nghiêng đầu nhìn liếc mắt một, giọng nói trong trẻo như suối thủy, "Người trong tà môn ma giáo, không cần khách khí với bọn họ?"

Những lời này nói đúng tâm của những người tự cho là chính đạo, ánh mắt nhìn về phía Trưởng Tôn Vinh Cực càng sùng kính, nghĩ thầm: Thật không hổ là Thánh Tôn đại nhân, nếu có thực lực cường đại như vậy, tốt nhất là áp toàn bộ tà phái xuống!

Bốp - -

Túc Ương phủi tay, ném thư mời trên mặt đất, "Những thứ này đều là những người đã thăng tiên sơn đưa cho Trường Nhạc cung, mặt trên có con dấu ngươi không thể nào không nhận ra."

Người bên dưới nghe hắn nói, đều duỗi thẳng cổ muốn thấy rõ ràng. Chỉ là một giây sau, thấy Trưởng Tôn Vinh Cực phất tay một, nội lực hùng hậu đánh thư trên đất tan thành mảnh vụn.

Túc Ương: ". . ."

Mọi người: ". . ."

Bộ dáng Trưởng Tôn Vinh Cực vẫn lạnh lùng trong trẻo như thế ngoại cao nhân, khẽ cười một tiếng, "Lấy loại vật giả này ra đánh lừa người nào vậy?"

Túc Ương kìm nén một hơi trong cổ họng, phun không ra nuối không trôi, nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực ánh mắt tràn đầy ý tứ hàm xúc nói không nên lời. Loại xú tiểu tử vô lại này làm sao có thể được tôn kính gọi là Thánh Tôn, làm



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT