Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 228: Chương 217.2

Một quốc gia lại thêm thanh danh của Ám Hoàng Các, nhiều năm bố trí gian tế ở các môn phái, chỉ vì muốn Thủy Lung đoạn tình đoạn ái, lạnh tâm lạnh tình, đáng sao?

Có lẽ phần lớn mọi người sẽ cảm thấy được không đáng, nhưng Túc Ương lại thấy đáng.

Hắn không thể vì Tây Lăng chậm rãi mưu tính, Thủy Lung lại chỉ có một, theo đuổi nàng mà trầm luân, còn muốn trở lại sao.

Túc Ương trầm mặc quả nhiên khiến cho mọi người nhận định độc lần này có liên quan đến 'Trưởng Tôn Vinh Cực', như vậy mới có thể cùng Ám Hoàng Các có quan hệ.

Người mới tới là người của Quỷ Môn khi thấy Túc Ương không giúp Can Triệu giải thích cũng ngoài ý muốn, nhưng cũng giảm đi bao nhiêu phiền toái của hắn, trào phúng Can Triệu một câu, "Trưởng Tôn Vinh Cực, đổ hết tội ác của mình lên Bạch cô nương ngươi thực không xứng làm nam nhân."

Những lời này trước đó Mộc Tuyết đã nói, lần này hắn lại nói ra, lại càng thêm làm cho người ta cảm thấy có thể tin.

Mọi người thấy ánh mắt Can Triệu có hèn mọn có kinh nghi

*cũng có tiếc nuối. . .

*Kinh ngạc, hoài nghi

Nam tử phong hoa tuyệt đại này, đúng là tính tình hẹp hòi tiểu nhân, thật sự đáng tiếc rồi.

Một trận gió mạnh mẽ đánh vào nam tử Quỷ Môn.

Nam tử Quỷ Môn giống như đã sớm có dự liệu, tránh né dễ dàng. Chẳng qua hắn còn chưa kịp buông lỏng đã bị một lực đạo vô hình không biết từ chỗ nào phát xuất đánh cho sắc mặt trắng nhợt.

Ánh mắt hắn ánh mắt nhanh chóng chuyển động, cũng không có phát hiện người khả nghi, cuối cùng nhìn về phía Can Triệu, "Đây là thẹn quá thành giận rồi hả ?"

Ánh mắt Can Triệu táo bạo nhìn hắn, nội tâm lại đang nghĩ: Cái thứ nhất là do ta không sai, nhưng cái thứ hai rõ ràng là Thánh Tôn đánh, nước bẩn lại hắt đến thân ta là sao. Thôi, hắt thì cũng đã hắt thành thói quen, đợi qua chuyện rồi, bỏ mặt nạ xuống, chuyện gì cũng không có.

"Bạch cô nương, Quỷ Môn đối với Nam Vân Thành giao dịch trên biển cực kỳ hứng thú, có thời gian có thể tới Ngõa Thứ, Quỷ Môn chắc chắn sẽ coi Bạch cô nương như khách quý." Quỷ Môn nam tử cực nhanh nói xong câu đó, nhân mới giống như quỷ ảnh ẩn vào trong đám người rất nhanh, tan biến không thấy.

Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn Thủy Lung chằm chằm. Rõ ràng dán một mặt giả, cách ăn mặc cũng đơn giản, làm bộ làm tịch như oán phụ, làm sao còn có thể trêu chọc nam nhân!? Thật sự là hồ ly tinh chuyển thế đi!

Thủy Lung liếc mắt nhìn hắn, hoạt động môi, nói với hắn một câu, "Nàng không bằng một phần, có cái gì phải lo lắng?"

Khóe miệng Trưởng Tôn Vinh Cực giật giật.

Những lời này rõ ràng là trước đó hắn nói với nàng.

"Ám Đế, phải lưu lại xem đại hội võ lâm lần này đó?" Hắn nghiêng mắt mời Túc Ương, mà giọng nói thì một điểm khách khí cũng không có.

Túc Ương nhìn về phía Thủy Lung, sau khi thâm sâu liếc mắt một, im hơi lặng tiếng xoay người rời đi rồi biến mất.

Can Triệu xuống lôi đài theo, bóng dáng như rồng bay gió cuốn, mới vài giây đã không thấy bóng lưng hắn nữa.

"Ta không bại." Trong không khí, chỉ còn tiếng Túc Ương xa gần vọng lại rồi dần dần tiêu tán.

Túc Ương nghĩ hắn cũng không thua, mục đích lớn nhất của hắn trong việc này là vì muốn để cho Thủy Lung dứt tình đoạn ái, một đấu một với Thánh Tôn không lại cũng tốt, hắn cũng không thật sự muốn hoàn toàn trở mặt với Thánh Tôn.

Dựa vào tiến triển của sự việc và phản ứng của Thủy Lung thì mục đích của hắn đã đạt được cho nên không tính là hắn thua.

(D: Mọi người có bị khó hiểu không? Ta edit mà còn khó hiểu. Hic hic, đại khái là Túc Ương không biết Thánh Tôn và TTVC là 1, hắn tưởng Can Triệu mới là TTVC, mà hắn đã thành công khiến Thủy Lung bỏ TTVC theo Thánh Tôn nên cũng ko tính là thua. Vậy đó. Giải thích hơi thừa. He he)

Trưởng Tôn Vinh Cực nắm tay Thủy Lung nhìn Túc Ương rời đi khóe môi hiện nụ cười yếu ớt.

Không bao lâu nữa, hắn sẽ cho Túc Ương biết, hắn đã thua triệt để.

Mặt trời dần dần lên cao, ánh mặt trời ấm áp chiếu khắp nơi, làm tan tuyết đọng trong mấy ngày liên tiếp hóa thành nước tuyết chậm rãi chảy thành dòng từ mái nhà ngói xanh nhỏ như mưa rơi xuống mặt đất, phát ra từng tiếng vang thanh thúy.

Trưởng Tôn Vinh Cực nắm tay Thủy Lung cùng đi đến bên cạnh lôi đài, giọng nói của hắn mọi người đều nghe rõ ràng, "Bản tôn nhớ rõ, minh chủ võ lâm mới tất phải chiến thắng minh chủ võ lâm tiền nhiệm."

Đúng vậy, Phùng Cẩm Hương đã đoán được kế tiếp sẽ phát sinh cái gì, cảm xúc cực kì áp lực, trong giọng nói ẩn giấu một tia run rẩy.

Trưởng Tôn Vinh Cực mỉm cười nói: "Lần này Phi Kính Sơn Cốc có công giúp bản tôn tra ra âm mưu của Ám Đế."

Phùng Cẩm Hương nói: "Thánh Tôn đại nhân nói quá lời."

Trưởng Tôn Vinh Cực nói: "Lâm Vân Trùng đã vô lực tái chiến, hãy để người trẻ tuổi đánh với người trẻ tuổi đi."

Lời này nghe, thật có bao nhiêu giống ngươi.

Thủy Lung buồn cười hơi cong môi lên.

"Thánh Tôn đại nhân nói đúng hiện tại đương nhiên là Trưởng Tôn Vinh Cực nói cái gì chính là cái đó, Phùng Cẩm Hương quay lại nói với Phùng Khởi Phi phía sau: "Còn không đi lên?"

Phùng Khởi Phi khẽ gật đầu, bay lên lôi đài. Năm nay hắn đã nhiều tuổi hơn so với Lâm Chi Tiếu mấy tuổi, bộ dáng ngày thường lại thanh tú có thừa, ngược lại so với Lâm Chi Tiếu còn trẻ hơn, nghiễm nhiên là một mỹ nam tử tuấn lãng khó có được, khiến cho các hiệp nữ dưới đài nhìn thấy trái tim âm thầm đập.

"Lâm Chi Tiếu, có dám đi lên chiến đấu?"

Lâm Chi Tiếu nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt lại kiên định, vẫn nhìn Phùng Khởi Phi mà không đi tới.

Hắn biết, Phùng gia đứng bên phía Thánh Tôn, sự việc đã tiến triển đến bước này, vị trí min chủ võ lâm tất nhiên sẽ rơi vao tay người Phùng gia.

Đúng là hắn vẫn muốn nghênh chiến, bởi vì không chiến mà bại không phải chuyện mà người Bích Kiếm Sơn Trang sẽ làm, hắn có kiêu ngạo của hắn.

Binh khí hai người lấy đều là kiếm.

Trận chiến này cũng không khí thế sắc bén như Thủy Lung và Lâm Vân Trùng đánh nhau, nhưng lại làm cho người ta kinh tâm động phách.

Sau khi Lâm Chi Tiếu phát hiện Phùng Khởi Phi không khắc chế kiếm pháp của hắn, hắn mới bỏ quên Bích Lạc Kiếm pháp không cần, dụng các chiêu thức khác và bản năng phản ứng của mình đi tranh đấu.

"Đánh hay!" Không phải Phùng Khởi Phi vốn cũng hiểu được bản thân mình có phần không đánh mà thắng, nhưng mà tâm nguyện của hắn cho tới nay, hắn không tính toán lui bước. Nhưng mà nhìn Lâm Chi Tiếu bỏ Bích Lạc Kiếm pháp không cần, ngược lại hắn thấy cao hứng, võ công của Phi Kính Sơn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT