Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 230: Chương 218.2

"Tiểu bằng hữu, thúc thúc không có ác ý." Lý Anh cảm thấy nếu mình còn không nói gì thì thực sự sẽ bị xử lí.

Hắn suy xét hậu quả về sau, nên chỉ đành nước mắt chảy âm thầm trong lòng nhảy xuống khỏi nhánh cây, vừa đi vừa nói chuyện với hai đứa bé: "Là thúc thúc sợ các ngươi bị người xấu khi dễ, nên mới đi qua xem."

Cơ Nhi nhìn hắn đến gần, "Ngươi nghĩ chúng ta là đứa bé ba tuổi sao? Lúc nãy chúng ta bị khi dễ ngươi không có đi ra." (D: Không phải đứa bé ‘ba tuổi’ mà là ‘năm tuổi’ nhé)

Thật sự các ngươi chỉ hơn đứa bé “ba tuổi” “hai năm mà thôi! Lý Anh thật muốn như vậy với chúng, nhưng mà hắn không có lá gan này. Toét miệng cười đến cứng ngắc, "Hô hô, khà khà, Hai người thật lợi hại nha!"

Hai đứa bé được khích lệ cùng bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, chẳng qua trong mắt xẹt qua một tia sáng.

Vẻ mặt đó trong mắt Lý Anh khiến hắn không thể coi hai đứa bé này là trẻ con được. Trời ạ, tới cùng thì hai đứa bé này là con cái nhà ai, sao có thể đáng yêu như vậy, sau khi lớn lên chính là họa của nhân dân nha!

Bỗng nhiên Lý Anh cực kỳ muốn gặp cha mẹ của hai tên gia hỏa này, nếu nói vẻ ngoài của hài tử đáng yêu như vậy cha mẹ nhất định là tuyệt sắc đi!

"Ưm. . . Tuy vẻ mặt của ngươi thật bỉ ổi, nhưng mà tâm địa lại không ác ý." A Oán gật gật đầu, giải quyết dứt khoát.

Lý Anh cảm thấy cực kì đau thương. Diện mạo của hắn, bỉ ổi? Không ít hồng nhan tri kỷ đều nói hắn tuấn tú mê người nha!

Cơ Nhi nói: "Ngươi đã muốn bảo vệ chúng ta như vậy thì ngươi đi theo chúng ta thôi."

A Oán cũng không có phản đối việc này, xem ra cũng nghĩ như vậy. Bọn chúng muốn đi tìm mẫu thân, không biết đi đường dài như vậy, có người chơi cùng cũng tốt.

Lý Anh tuyệt đối sẽ không nghĩ tới mình đã bị hai đứa bé này liệt vào hàng ngũ những món đồ chơi yêu thích. (D:Khổ thân anh!!!!!!)

"Cái này, ta cảm thấy, các ngươi đã lợi hại như vậy, cũng không cần ta bảo vệ." Tuy hay đứa bé thật sự là đáng yêu, nhưng mà hắn tuyệt đối quên hai đứa bé này cũng vô cùng đáng sợ, hình ảnh hai đứa bé diệt mười mấy người vẫn còn đây nhà, hắn phải nhớ cho rõ ràng nha!

"Ngươi đang sợ chúng ta sao?" Cơ Nhi nghi hoặc hỏi.

Lý Anh còn chưa trả lời, A Oán đã nói, "Uhm, hắn sợ chúng ta."

"Vì sao chứ?" Cơ Nhi không rõ.

"Bởi vì hắn đánh không lại chúng ta." Các gia gia nói, kẻ mạnh luôn luôn làm cho kẻ yếu sợ.

"Như vậy sao...." Cơ Nhi tiếc nuối nhìn Lý Anh, "Thật sự ta thích người khác cam tâm tình nguyện, nhưng mà nếu ngươi nói không muốn ta mới cho ngươi ăn độc dược. . ."

". . . Ta cực kỳ đồng ý!" Lý Anh nuốt ngụm máu muốn phun ra vào bụng. Thật muốn nắm PP của hai đứa bé này đánh vài cái!

(D: PP là mông nhé! Từ này là ngôn ngữ mạng)

"Thật sự?" Đôi mắt Cơ Nhi chớp lóe, nhàn nhạt hỏi.

Đứa bé đúng là đứa bé, cảm xúc vẫn không ẩn giấu được, dù cho mặt ngoài lạnh nhạt, nhưng mà trong ánh mắt kia vẻ cao hứng lại không giấu được rồi. Như thế này là nghĩ một đằng nói một nẻo, lại càng có vẻ đáng yêu.

Một bụng tức của Lý Anh đã bị vẻ đáng yêu này phá tan không còn một mảnh.

Hắn nghĩ thầm: Được rồi, hai đứa bé này lợi hại như vậy, coi như thực sự bị bọn chúng bảo vệ, ta cũng không phải đi ngủ cũng lo lắng kẻ thù, có cái gì không tốt?.

"Các ngươi muốn đi đâu?" Hắn tò mò hỏi.

Hai đứa bé lại leo lên đầu Bạch Hổ lần nữa, đơn độc đi như vậy, lại còn xuất hiện trong núi rừng, không khỏi quá kỳ quái rồi.

"Chúng ta muốn đi tìm cha mẹ!" Cơ Nhi cùng A Oán đồng thanh nói.

Hai đứa bé tràn đầy vẻ mặt cao hứng, ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ, khiến cho Lý Anh lập tức ngây ngẩn cả người.

Giờ khắc này, hắn mới cảm thấy được đây mới là hai đứa bé chân chính, hai đứa bé nhớ cha mẹ.

"Các ngươi cha mẹ gọi là gì, là cái gì thân phận, hiện tại ở nơi nào?" Lý Anh hỏi.

Cơ Nhi và A Oán cùng quay đầu lại, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt hoài nghi giống nhau như đục. Bộ dạng phòng bị kia, thật giống như hắn là ác nhân vậy.

Lý Anh lập tức nghiền nát nhận thức bọn họ đáng yêu, nhận thức bọn họ chỉ là đứa trẻ đơn thuần lúc trước.

Cảm thấy bọn chúng đáng yêu, hắn thật sự mắt mù rồi! Thật là, khó có được một lần phát thiện tâm, lại bị hoài nghi như vậy, thật sự là quá tổn thương lòng người rồi!

Lúc này Cơ Nhi và A Oán cùng bi thương ngồi lên lưng Bạch Hổ, Bạch Hổ cũng không chạy như điên giống lúc trước, ngược lại quay đầu liếc mắt nhìn Lý Anh một. Cái nhìn kia hèn mọn, khiến cho Lý Anh lại thiếu chút nữa phun máu. Hắn bị một con súc sinh coi thường! Nhưng hắn lại không có cách nào phản bác, ai bảo hắn thật sự không chạy qua con súc sinh này được, tốc độ của Bạch Hổ người ta rõ ràng chính là vì nhân nhượng hắn!

Lúc Lý Anh đang ảm đạm hao tổn tinh thần, thi triển khinh công đi theo sau mông Bạch Hổ. . .

Không sai, là sau mông. Tuy hắn có lòng muốn đi theo Bạch Hổ, nhưng mà Bạch Hổ có tâm muốn kích thích hắn, mỗi lần hắn tăng tốc nó cũng tăng tốc, khiến cho hắn theo không kịp.

Lần một, lần hai, lần ba, Lý Anh phát hiện mình không thay đổi được tình hình, chỉ có thể nhăn nhó mặt mũi, giống như oán phụ trăm năm.

"Ngoao ô, ngoao ô ~" Bạch Hổ hừ hừ mũi, tiếng kêu trầm thấp tỏa ra kia quỷ dị không phù hợp hình tượng của nó, tiếng kêu của người nào đó như tiếng cười.

Kỳ thật, có bề ngoài mạnh mẽ và cái tên mạnh mẽ chỉ không có tiếng kêu mạnh mẽ của vua Hổ, thật là muốn cười.

"Có dạng chủ tử thế nào, mới có dạng súc. . ." Từ súc sinh còn chưa nói ra, đã bị đuôi Bạch Hổ đánh văng đi.

Lúc Lý Anh phản ứng được, nhìn thấy trên thảm cỏ có mấy đường sâu hoắm, một giọt mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống, khàn khàn nói: "Có loại vật cưỡi mạnh mẽ như vậy sao."

Vừa ý sao, vừa ý sao! Hừ, ai quản ngươi lợi hại bao nhiêu, không phải cũng là vật bị người ta cưỡi sao? Nội tâm Lý Anh khinh bỉ, bản thân an ủi.

"Này, Bạch Trứng Tròn, ngươi mất hứng sao?" Cơ Nhi quay đầu nhìn thoáng qua nó.

Lý Anh không phản ứng kịp, thấy Cơ Nhi có chút mất hứng, nghiêm mặt hỏi: "Xin hỏi, có phải Bạch Trứng Tròn là gọi ta không?"

"Đương nhiên rồi." Cơ Nhi gật đầu.

"Ta tên là Lý Anh, cám ơn." Lý Anh tiếp tục nghiêm mặt.

"Uhm, Bạch Trứng Tròn.." Cơ Nhi gật gật đầu, lại hỏi: "Ngươi không cao hứng sao?"

"Ta có thể cao hứng sao! Ta có thể cao hứng sao!" Gầm thét hai câu, Lý Anh hung hăng lấy tay lau một mặt, mới thay đổi thành khuôn mặt tươi cười, nói: "Chủ tử, ta làm sao có thể mất hứng chứ?"

Tuy tuổi Cơ Nhi còn nhỏ, nhưng mà đươc thừa hưởng bộ gen tốt, tâm trí gì gì đó so với bạn cùng lứa tuổi cao hơn vài lần. Rõ ràng bé mới nhìn thấy Lý Anh mất hứng, mơ hồ nghĩ tới nguyên nhân hắn mất hứng, thật sự nói: "Bạch Trứng Tròn, ngươi như vậy là không đúng!"

". . ." Lão tử không đúng ở chỗ nào! ?

"Ngươi theo dõi chúng ta, ý đồ bất chính! Nhưng mà chúng ta không giết ngươi, lại giữ ngươi bên cạnh, ngươi nên cảm kích mới đúng!" Cơ Nhi thật sự nói.

Nhìn hình dáng thành thật kia, tức giận của Lý Anh liền tan biết không cần lí do, "Đúng, đúng, đúng, ta cảm kích."

"Ngươi đang miễn cưỡng." Cơ Nhi nhìn qua hắn rộng lượng nói: "Thôi, nhìn


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT