Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 231: Chương 219

"Nếu Thánh Tôn đại nhân không muốn làm, thuộc hạ có thể làm thay." Hoa Nhất đề nghị như vậy.

"Uh`m?" Trưởng Tôn Vinh Cực không quay đầu, cầm chai chai lọ lọ ra, lại đặt sách lên bàn, giọng nói thanh nhã lộ ra khinh thường, "Chỉ bằng tay nghề của các ngươi, cũng muốn đáp ứng khẩu vị của A Lung?"

Hoa Nhất không lời nào để nói, rõ ràng muốn làm, nhưng ngoài miệng còn nói phiền toái, thuộc hạ nguyện ý làm thay, lại ghét bỏ không muốn. Quả nhiên chủ tử tâm tư quá phức tạp, chúng ta không thể đoán.

Khoảng 3 phút trôi qua, Hoa Nhất mới đột nhiên nhớ tới, hắn còn có tin tức chưa bẩm báo cho Trưởng Tôn Vinh Cực, trò chuyện cùng Trưởng Tôn Vinh Cực nên quên rồi.

Hi vọng. . . Chủ tử nghe xong tin tức, sẽ không trách tội mình!

"Chủ tử. . ."

"Đừng làm phiền, cút."

"Còn có tin tức. . ."

"Ừ?"

Hoa Nhất áp lực, nói: " thân phận Can Triệu bị phát hiện, hiện giờ đã trở về núi."

"Cũng nên bị phát hiện rồi." Trưởng Tôn Vinh Cực không hề ngoài ý muốn, bắt lấy một con thỏ trong lồng, đôi tai con thỏ bị hắn túm trong tay, bốn chân treo giữa không trung. Hắn cúi đầu nhìn con thỏ, chân mày hơi nhăn lại, con thỏ lấy awnhs mắt hồng hồng nhìn hắn, mắt to ngập nước.

Không biết vì cái gì, thấy một màn như vậy, Hoa Nhất cảm thấy được, chủ tử. . . Có vài phần quỷ dị đáng yêu.

"A Lung sắp về đến đây rồi." Trưởng Tôn Vinh Cực lầm bầm lầu bầu, cầm theo con thỏ đi đến cái ao.

Lúc này, một người giống Hoa Nhất như đúc đang đi tới, không cần nhắc cũng nhớ người này là Hoa Nhị đệ đệ song sinh của Hoa Nhất.

"Chủ tử." Hoa Nhị vừa tiến đến, trực tiếp mới mở miệng nói: "Chủ mẫu đi rồi."

Một cơn gió nhẹ thổi qua mặt, Hoa Nhị chỉ cảm thấy hoa mắt, tầm mắt đã có người đột nhiên xuất hiện chắn ngang.

Trưởng Tôn Vinh Cực hỏi: "Đi rồi. . . Là có ý gì?"

Hoa Nhị nuốt nuốt nước miếng, nói: "Nghe người truyền lời nhắn nói, chủ mẫu đi tìm hai Tiểu Chủ Tử."

Lời vừa nói ra, hai huynh đệ Hoa Hoa cũng cảm giác được không khí chung quanh đã trở nên ngưng trệ, nguy hiểm dâng lên, nhưng mà vẻ mặt của Trưởng Tôn Vinh Cực trước mắt lại nhàn nhạt nhìn không ra biến hóa. Một hồi, môi đỏ như son của hắn giương nhẹ, chậm rãi nói ra một câu, "Trẻ con gì gì đó quả nhiên đáng ghét nhất rồi."

Hai huynh đệ Hoa Hoa: ". . ." Thực xin lỗi chủ tử, chúng ta thật sự không nên, sao nghe những lời này lại nồng đậm vị chua như vậy.

Chủ tử của chúng ta không thể không được tự nhiên như vậy! Không phải sao! Thật không Sao!

Trưởng Tôn Vinh Cực không có tâm tình tiếp tục để ý tới bọn họ, vứt con thỏ trong tay đi, lướt một cái đã không thấy tăm hơi.

Con thỏ kia tránh được một kiếp si ngốc nhìn bóng lưng hắn rời đi.

Mặt trời dần dần xuống núi, trời chiều mờ tối lại xuất hiện mấy rặng mây hồng, chiếu khắp mặt biển giống như một ngôi sao chổi, một con thuyền đang ở này Hải Vực không bờ chạy ngược lại.

Trên sàn tàu lớn một bóng dáng mảnh khảnh đứng ở đó, quần áo màu hồng so với trời chiều càng đậm hơn, bầu trời lúc này không giống như trước, màu đỏ này lại như ngọn lửa mạnh mẽ. Rõ ràng là bóng dáng nhỏ mảnh khảnh, nhưng lại làm cho người ta cảm giác áo lực vô cùng, khiến người xung quanh nhìn thấy nàng cũng không dám tùy ý đến gần.

Bóng dáng không phải người khác chính là người trên đường thay đổi mục tiêu quay thuyền đi tìm con – Thủy Lung.

Sở dĩ nàng biết hai đứa bé chạy khỏi Tiên sơn toàn bộ bởi vì Đầu Hói đang đứng bên cạnh nàng.

Từ trước tới nay Đầu Hói vẫn được nàng an bài bên cạnh hai tiểu tử kia, vừa thấy hai tiểu tử kia rời khỏi núi Thăng Tiên, nó mới nhanh chóng chạy về báo tin.

Vốn trong lòng nàng và Trưởng Tôn Vinh Cực cũng giống nhau, cảm thấy được trẻ con nên đươc rèn luyện nghiêm khắc, nhưng mà tới cùng là nữ tử, tâm tư so với Trường Tôn Vinh Cực chán ghét hơn, kiếp trước làm nhiệm vụ cũng từng ngụy trang thành nữ tử trung niên, biết trẻ con còn cần cha mẹ quan tâm yêu thương mới được, nếu không cực kỳ dễ dàng biến thành một loại tính cách cực độ lạnh lùng ngay cả cha mẹ cũng không thân cận, bởi vậy tuy vội vàng nhưng nàng cũng sẽ không quên trở về ở cùng hai tiểu tử kia, thỉnh thoảng sẽ cho bọn đi vài nơi.

Bây giờ biết được hai tiểu tử kia trộm xuống núi, hiểu rõ hai tiểu tử mang theo đầy một thân bảo vật, theo đạo lý là không nguy hiểm tính mạng, nàng cũng sẽ không vì thế khởi hành đi tìm bọn chúng.

Nhưng, lúc nhận được tin tức từ Đầu Hói, Thủy Lung sinh ra một loiaj cảm giác bất an, giống như có việc gì sắp xảy ra liên quan đến an toàn của hai tiểu tử kia, cái này khiến nàng không thể không khởi hành rồi.

Cho tới nay trực giác của Thủy luôn rất chuẩn, nhất là nàng lại có một sợi dây linh cảm với hai tiểu tử kia, loại cảm giác này bị nàng quy về vấn đề huyết mạch.

Đời này thân phận nàng có bao nhiêu tôn quý, dựa vào nhiều năm hiểu biết và Túc Ương thái độ, nàng đã đoán được bảy tám phần, huyết mạch trong lúc đặc biệt liên hệ nàng cảm thấy không ngoài ý muốn.

Chỉ là nếu có thể, nàng thực sự không muốn loại huyết mạch này, trừ bỏ luyện công nhanh chóng vô cùng, bách độc bất xâm, phần lớn vấn đề của huyết mạch này bọn họ không biết, Túc Ương lại rõ ràng, đó là một tai hoạ ngầm lớn, khiến cho nàng cực kỳ bị động.

Ví dụ như hoàng thái hậu từng dùng độc với nàng, bởi vì của nàng không biết nên dễ dàng trúng chiêu, ai biết Túc Ương có thứ gì để khống chế nàng trong tay hay không.

"Cô cô ~" Giống như cảm giác được tâm tình Thủy Lung khó chịu, Đầu Hói khẽ kêu hai tiếng.

Thủy Lung nghiêng đầu nhìn nó, ngón tay búng một cài vào trán nó, ánh mắt nhìn phía hải dương phía trước, khẽ nói: "Năm năm ổn định bình tĩnh, có lẽ thật sự đã là cực hạn rồi."

Loại cảm giác gió thổi mưa giông trước cơn bão này, thật sự là làm cho người ta hưng phấn lại phiền muộn.

"Cô cô." Đầu Hói nghiêng đầu.

Thủy Lung cười, không nói gì.

Mà lúc này hai tiểu tử đang làm Thủy Lung lo lắng kia đang làm cái gì chứ

Bọn chúng đang cưỡi hổ đi dưới trời chiều, thảnh thơi thảnh thơi đi vào thành Lâm Hải. Thành Lâm Hải là tên vùng thành trấn nơi duyên hải, trong thôn trấn không hề tính phồn hoa nhưng cũng không nghèo đói, nghe nói thành Lâm Hải này cố ý kiến tạo giống thành Nam Vân, chỉ là không quá thành công, trừ bỏ bên ngoài có vài phần tương tự, còn lại không có gì có thể đánh đồng với thành Nam Vân.

Lúc A Oán và Cơ Nhi tiến vào thành Lâm Hải, lập tức mới hấp dẫn lực chú ý của mọi người, cho dù là diện mạo của hai đứa, hay là Bạch Hổ mà chúng cưỡi, đều quá chọc người mắt rồi.

Nhưng mà đối mặt với ánh mắt mọi người, A Oán và Cơ Nhi đều không có một tia sợ hãi nào, bình tĩnh giống như đi dạo hậu hoa viên nhà của mình.

Ngược lại là Lý Anh có chút điểm không được tự nhiên,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT