Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 63: Ta Đang Làm Nũng Với Ngươi

Có lẽ Thủy Lung bẩm sinh có lòng dạ đen tối, đầu có nhiều ý nghĩ hư hỏng. Nếu nói theo cách của các anh em kiếp trước chính là phúc hắc. (*)

(*) Bụng dạ đen tối, khó lường.

Khi nàng vui vẻ, nàng chọc ghẹo những động vật họ nhà mèo. Đối phương bị nàng ghẹo thoải mái, tứ chi duỗi thẳng không còn đề phòng, lật ngửa cái bụng mềm mại chờ nàng vuốt ve. Trái lại, nàng không hề hành động, không muốn để cho đối phương được như ý.

“Đột nhiên ta cảm thấy làm nũng quả thật là một thói quen không tốt.” Thủy Lung nhẹ nhàng nói, hơi rũ con ngươi xuống, lô mi nồng đậm hình cánh quạt che xuống phủ bóng râm khiến cho tầm mắt của nàng tối đen nhìn không rõ. Miệng nàng chuyển động, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: “Yếu ớt làm cho người ta phát ngán cũng làm cho ngươi khó chịu. Còn không bằng nhanh ăn cơm đi.”

Nàng nói xong còn nhìn liếc qua Trương Tôn Vinh Cực cười dịu dàng, chặn lại những lời hắn đang định phản bác.

Sau đó, Thủy Lung tiếp tục tự mình ăn, ngay cả một ánh mắt cũng đều lười ngó lên nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực một cái.

Bữa cơm hôm nay Thủy Lung cảm thấy ăn rất ngon miệng. Còn Trưởng Tôn Vinh Cực thì ngược lại.

Trong lúc ăn cơm, hắn đều cảm thấy buồn bực. Muốn mở miệng nói nhưng lại không biết phải nói gì, trong ngực giống như có con mèo nhỏ dùng móng vuốt không ngừng gãi gãi, không đau nhưng lại tê tê ngứa ngứa rất khó chịu. Giống như không có gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn nghĩ có lẽ Thủy Lung bị hắn làm tổn thương, nàng nghĩ là hắn không thích nàng làm nũng.

Quả thật Trưởng Tôn Vinh Cực không thích nữ nhân làm nũng, cảm thấy rất phiền phức. Đặc biệt là âm thanh nhão nhẹt làm cho người tả cảm thấy ghê tởm, buồn phiền. Nhưng thông thường, nữ nhân còn chưa tới gần hắn, đã bị hắn đánh bay ra rồi.

Nhưng mà Thủy Lung không giống với bọn họ, hắn thích nàng làm nũng với hắn. Mặc dù có đôi lúc nghĩ rằng dung túng nàng như vậy có cảm giác nàng rất yếu ớt, nhưng Tiểu Hỏa Hồ này là nương tử của hắn, nương tử thì nên được cưng chiều không đúng sao?

Trưởng Tôn Vinh Cực giống như đã tìm được lí do thích hợp, đôi chân mày nhíu chặt cũng từ từ giãn ra. Bình tĩnh ngồi nhìn Thủy Lung.

Dáng người nhỏ bé, tóc buộc hững hờ, quần áo không chỉnh tề, yên lặng giống như một con thú nhỏ bị bỏ rơi.

Nàng làm nũng với hắn, chứng tỏ nàng thích nên mới cố ý lấy lòng mình. Nhưng mà biểu hiện của hắn khiến cho nàng nghĩ hắn chê nàng, nên mới đau lòng, giả bộ kiên cường không muốn làm nũng.

Lúc này, nàng nhất định rất muốn nhận được sự an ủi của hắn.

Trưởng Tôn Vinh Cực nghĩ như vậy, ngoài mặt vẫn lạnh lùng không hề có một chút biểu cảm, một đôi mắt nhìn chằm chằm Thủy Lung.

“A Lung…”

Trưởng Tôn Vinh Cực mở miệng.

Hắn mới kêu lên, Thủy Lung đứng dậy nhìn qua hắn, nói: “Ta ăn xong rồi, ngươi từ từ dùng đi.”

Hóa ra, trong lúc Trưởng Tôn Vinh Cực rầu rĩ, suy tư Thủy Lung đã nhanh chóng ăn xong cơm trưa.

Trưởng Tôn Vinh Cực ngây người, ánh mắt nhìn qua cơm thừa canh cặn trên bàn.

Mộc Tuyết không ngờ Thủy Lung lại tự nhiên như thế, nàng nhớ rõ Thủy Lung luôn đối xử với người khác có lễ có nghĩa, rất là chu toàn. Sao hết lần này đến lần khác lại đối xử tùy tiện đối với Võ vương như vậy?

Nàng không hiểu, Thủy Lung đối với người khác luôn có lễ phép chu toàn nhưng vẫn lộ ra xa cách vô tận. Trái lại, dù đối với Trưởng Tôn Vinh Cực tùy ý nhưng lại có cảm giác thân thiết vô cùng.

Mộc Tuyết liền nói: “Võ vương chờ một chút, nô tì gọi người đổi một bàn thức ăn mới cho ngài.”

“Không cần.” Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh lùng nói.

Mộc Tuyết ngây người, nàng dường như cảm thấy trong lời nói của hắn có chút ão não, nhịn không được cẩn thận liếc mắt quan sắc nét mặt của Trưởng Tôn Vinh Cực, nhưng không có phát hiện chỗ nào khác thường.

Chẳng lẽ cảm giác của nàng là sai?

Mộc Tuyết nhìn về phía Thủy Lung, thấy vẻ mặt của nàng mang theo chút cười châm biếm, mới xác định mình không có nghe lầm. Sau đó, thấy Thủy Lung đi ra cửa, chớp mắt một cái thân ảnh của Trưởng Tôn Vinh Cực đã đến bên cạnh Thủy Lung, hình bóng cao gầy như tranh vẽ, làm cho người ta nhìn thấy liền biết thân phận của hắn không bình thường. Nhưng lúc này, Mộc Tuyết có chút cảm thấy buồn cười, cảm thấy bóng lưng của hai người rời đi lại hết sức hài hòa.

“Có lẽ Võ vương sẽ là một vị phu quân tốt.” Mộc Tuyết thấp giọng thì thào.

Trước kia, nàng không đồng ý Thủy Lung gả cho Trưởng Tôn Vinh Cực. Bởi vì con người của Trưởng Tôn Vinh Cực quá thần bí, cực kì nguy hiểm. Bình thường hắn tuấn mỹ vô song, quả thật là thiên nhân chi tư. Nhưng trong mắt Mộc Tuyết, người như vậy rất nguy hiểm, sợ hắn chê Thủy Lung có dung mạo xấu xí, cũng sợ hắn đối xử tệ bạc với Thủy Lung.

Đặc biệt là chuyện bắt cóc lần trước, càng làm cho Mộc Tuyết thêm lo lắng.

Hôm nay, thấy tình cảnh Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực ở chung làm cho ý nghĩ ban đầu của nàng dần thay đổi.

Trong thư phòng.

Từ lúc Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực vào phòng, cửa chạm trổ hoa văn luôn bị đóng kín, ngăn cản ánh sáng từ ngoài dội vào, bên trong ngọn nến mờ mờ thắp sáng một góc thư phòng.

Thủy Lung ngồi xuống ghế, nghiêng đầu nhìn về phía Trưởng Tôn Vinh Cực. Có lẽ bởi vì điều kiện ánh sáng không đủ nên khuôn mặt của Trưởng Tôn Vinh Cực trở nên thâm thúy hơn, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sâu xa.

Thủy Lung luôn biết ánh mắt của hắn bức người, khiến cho người khác nhìn thẳng không được bao lâu liền dời tầm mắt đi nơi khác. Nhưng phần bức người này giống như ánh sáng chói mắt của kim cương, trong sáng và sạch sẽ hấp dẫn tầm mắt và lòng dạ của mọi người, làm cho bọn họ muốn tranh nhau giành lấy nó.

Cả ngày hôm nay, ngoại trừ lúc trên triều kịch liệt ôm hôn nàng, thời gian còn lại đều rất an phận, nghe lời.

Nhưng mà Thủy Lung cũng sẽ không vì hắn hiếm khi biết ngoan ngoãn nghe lời mà để cho hắn được voi đòi tiên, kiêu ngạo nghĩ rằng bản thân có thể khống chế, nắm giữ nàng ở trong lòng bàn tay.

Trưởng Tôn Vinh Cực vui giận bất thường, có thể đáng sợ cả so với động vật nhà mèo gấp mấy lần, Thủy Lung hiểu rõ quá rồi. Tuy rằng có nhiều lúc muốn coi hắn như Bạch Nha mà dỗ dành, nhưng trong lòng lại cảm thấy hắn không phải Bạch Nha, hắn là một con người sống sờ sờ ra đấy thế nên đối xử với hắn không thể giống Bạch Nha được.

(TN: *Đập đầu vô gối* truyện này nên viết về thú nhân a ~ )

“Thái hậu đồng ý cho chúng ta thành hôn?” Thủy Lung chủ động mở miệng hỏi.

“Ừm.” Vẻ mặt của Trưởng Tôn Vinh Cực không có biến hóa gì.

Chẳng qua là Thủy Lung rất nhạy bén, lúc hắn đáp lời trong mắt hắn hiện lên những gơn sóng đong đưa. Trong lòng liền hiểu rõ, xem ra thái hậu vẫn chưa có đồng ý cho bọn họ thành hôn, chỉ là không biết Trưởng Tôn Vinh Cực dùng biện pháp gì có thể bắt thái hậu đồng ý. Chỉ có điều cho dù có đồng ý, chắc chắn là không tình nguyện đồng ý.

“A Lung…”

Giọng nói truyền đến tai kèm theo hơi thở nóng hổi.

Thì ra Trưởng Tôn Vinh Cực im hơi lặng tiếng đi đến bên cạnh Thủy Lung, đưa tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, một tay vịn lấy cái ghế, đem cả người nàng nhốt trong cái ghế, bị bóng của hắn bao phủ lấy, trong một lúc làm cho người khác cảm thấy thân thể của nàng vô cùng nhỏ nhắn.

“Ta không có thấy chán ghét.” Trưởng Tôn Vinh Cực nói.

“Cái gì?” Thật ra, nàng biết hắn đang nói chuyện gì, chỉ là muốn giả bộ như không hiểu.

Trưởng Tôn Vinh Cực nói: “Nàng làm nũng với ta, ta không có cảm thấy chán ghét.”

“À.” Thủy Lung lạnh nhạt đáp.

Phản ứng của nàng không có nằm trong dự đoán của Trưởng Tôn Vinh Cực, nhưng chính Trưởng Tôn Vinh Cực cũng không hiểu rõ lắm dự đoán của hắn là gì. Loại tâm tình kì lạ không nắm bắt được này, lại luôn xuất hiện bởi vì thủy Lung, làm cho hắn phiền não và bất mãn hơn nữa, chỉ là không biết là bất mãn với thủy Lung hay với chính hắn.

“Ta thích A Lung làm nũng với ta.” Trưởng Tôn Vinh Cực nói, ánh mắt chăm chú quan sát nét mặt của Thủy Lung.

Chẳng qua trên mặt nàng không có xuất hiện sự vui sướng như trong dự đoán của hắn, đối phương vẫn lạnh nhạt mềm mại như cũ, khiến hắn có chút cảm giác uể oải, có một loại tức giận không thể phát ra nghẹn ở trong ngực buồn bực không thôi, sắc mặt cũng không có dễ coi cho lắm.

Lúc Thủy Lung nhận ra tâm tình của hắn thì eo nhỏ đột nhiên bị siết chặt, lỗ tai cảm thấy ướt át, đúng là đầu lưỡi của người nào đó đưa vào lỗ tai nàng, liếm liếm ở bên vành tai.

Ôi…

Thân thể Thủy Lung khẽ run theo bản năng.

Vốn dĩ đối với chuyện tình dục nàng không có ham muốn mạnh mẽ lắm, nhưng cuộc sống ở sơn trang nghỉ mát gần biển Đông, làm cho thân thể của nàng bị Trưởng Tôn Vinh Cực liên tục khơi dậy ham muốn, ngay cả những ham muốn được che giấu trong dĩ vãng cũng bị đào móc đi ra.

Ngày thường nàng không hề có nhu cầu chuyện này, nhưng lúc này bị Trưởng Tôn Vinh Cực đối xử như thế, thân thể của nàng càng ngày càng có cảm giác tê dại.

“Buông ra.” May mắn, dù thân thể có phản ứng, nhưng âm thanh của Thủy Lung vẫn binh tĩnh như thường.

Trưởng Tôn Vinh Cực miết mắt nhìn nàng một cái, nghe lời thu hồi đầu lưỡi, lại chụt chụt liên tục vào môi của nàng, khàn khàn thì thào nói: “Ta muốn nàng.”

Thủy Lung nhìn con ngươi tràn ngập lửa nóng của hắn, giễu cợt cười nhẹ: “Ừ, ta biết. Ngươi đã nói, ta muốn ngươi, nhất là cơ thể của ngươi đúng hay không?”

Nụ cười giễu cợt của nàng lộ ra tà khí và xấu xa, con ngươi hơi híp lại liếc nhìn hắn như lạnh lại giống như ôn hòa. Ở trong mắt Trưởng Tôn Vinh Cực, ánh mắt này không giống như ghét bỏ hắn, trái lại giống như một loại cám dỗ, một lời mời gọi, nhưng cứ một mực xa cách không cho hắn tới gần.

“Phải.” Trưởng Tôn Vinh Cực rũ con ngươi xuống, tầm mắt tập trung vào nhìn nàng, đột nhiên giơ tay che lại ánh mắt của nàng.

Hai mắt của Thủy Lung che lại chỉ nhìn thấy một màn tối đen như mực, nhưng giác quan khác liền trở nên nhạy cảm, bên tai nghe hắn nói nhỏ: “A Lung, nàng có biết hiện tại ta muốn làm gì không?”

“Ừ.” Thủy Lung cười.

Nàng cảm thấy được hơi thở của hắn càng lúc càng hổn hển.

“Ta cảm thấy rất khát, muốn hôn nàng. Ta cảm thấy rất đói, muốn cắn nàng. Phía dưới bị sưng lên rất là khó chịu, ta muốn thượng nàng.” Giọng nói khàn khàn lại giống như rượu tinh khiết, còn chưa uống vào bụng đã bị hương thơm của nó làm cho say mê, choáng váng.

Thủy Lung cảm thấy cổ họng có chút khát nước, người nào đó cố ý tán tỉnh ngược lại càng làm làm cho nàng dễ dàng lung lay hơn, đặc biệt là lời nói trắn trợn đầy tình sắc, rất dễ dàng khiến cho lòng người rung động.

“Vì sao không làm?” Thủy Lung thản nhiên hỏi.

“Nàng không chịu.” Trưởng Tôn Vinh Cực nói.

(TN: Chu choa mạ ơi, cưng tóa


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT