Báo lỗi

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?

Chương 46: Phụ Trách Với Ta Cả Đời (14)

Nam tử mặc y phục màu tím, phong thái tràn đầy vẻ anh tuấn, đứng lặng người dưới trăng, mắt nhìn về một hướng, vẻ mặt có phần ngơ ngác.

Nữ tử vốn nhạy cảm.

Tô Sơ Tâm còn nhớ rất rõ, hướng đằng kia... là hướng mà nữ tử ấy đã rời đi.

Mà ánh mắt của Tô Cảnh Lương lại đúng lúc nảy sinh mấy phần hứng thú. Y nhìn chằm chằm bên ấy, khóe miệng ẩn hiện nét cười như có như không.

Trong một khắc, Tô Sơ Tâm chợt cảm thấy trái tim mình bị vặn xoắn thật chặt.

Đau đớn khó chịu, mấy phần chua xót, không thể kiềm chế.

Đêm nay, thời gian tựa như ngừng lại.

Ba người yên tĩnh, không một tiếng động.

Trong đầu Tô Cẩm Lí tràn đầy sự phẫn nộ, hắn sắp không nhẫn nại được nữa rồi.

May mà nữ nhân kia nhanh chân chạy trốn, nếu nàng chậm một chút, hắn dám chắc mình sẽ vặn gãy cần cổ của nàng ngay tại chỗ!

"Cảnh Lương... Cảnh Lương...”

Tô Sơ Tâm gọi lớn mấy tiếng.

Biểu hiện của nàng ta vẫn hồn nhiên ngây thơ như lúc trước, nàng ta nhảy chân sáo đến trước mặt Tô Cảnh Lương.

Nắm lấy tay áo của y, dùng sức lay lay, sau đó mới cất lời ngượng ngùng:

"Cảnh Lương... Chàng đang suy nghĩ gì vậy? Mau qua giúp Tô Cẩm Lí đi mà!”

Tô Cảnh Lương đột nhiên hoàn hồn, ấn đường hơi cau lại, tạo thành một nếp nhăn đẹp mắt.

Nhưng y cũng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh nhạt như thường ngày.

Tô Sơ Tâm nhìn thấy vẻ không kiên nhẫn của Tô Cảnh Lương lóe lên rất rõ ràng, đáy lòng nàng ta bỗng hồi hộp, cảm thấy hơi nặng nề.

Ý nghĩ ấy... tựa như trong nháy mắt mà đã trở thành sự thật.

Tô Cảnh Lương nhìn Tô Cẩm Lí ngâm mình trong nước rồi nở nụ cười vui sướng khi người gặp họa!

Sau đó, y mới sải bước tiêu sái đến trước mặt đối phương, đưa tay ra. Tô Cẩm Lí dựa vào đó để phi thân lên bờ.

"Đó là tiểu thư nhà ai mà lại lớn mật như vậy nhỉ? Dám đối phó cả Tô vương gia?” Tô Cảnh Lương chê cười, giống như không hề để ý.

"Ai mà biết nha đầu điên ấy của nhà nào đâu! Gặp phải nàng ta đúng là xui xẻo tám đời!”

Tô Cẩm Lí vẫn rất tức giận. Hắn sải bước, xoay mình lên ngựa, cất giọng lạnh như băng: “Về phủ thôi!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT