Báo lỗi

Xin Chào, Chu Tiên Sinh!

Chương 58

Dĩ nhiên, Chu Tu Lâm và Khương Hiểu không hi vọng tương lai Tiểu Đậu Nha đi vào ngành giải trí, nhưng mà trước khi Tiểu Đậu nha chính thức lên tiểu học, bọn họ muốn Tiểu Đậu Nha có thể trải nghiệm một tuổi thơ phong phú vui vẻ.

Sau khi quyết định đưa Tiểu Đậu Nha đến trại huấn luyện diễn viên nhỏ được đồng ý, Chu Tu Lâm thở phào nhẹ nhõm. Các trưởng bối có thể yêu cầu nghiêm khắc với anh, nhưng có Tiểu Đậu Nha ở đây, hầu như mọi nguyên tắc đều không tồn tại. Chu Tu Lâm có một trận lo lắng, có phải gia đình mình đã cưng chiều Tiểu Đậu Nha nhiều quá rồi hay không, nhưng mà cũng được, Tiểu Đậu Nha cũng không có ngang ngược.

Buổi tối, tâm tình cha Chu và mẹ Chu rõ ràng là sa sút, lúc ăn cơm cũng không nói lời nào.

Khương Hiểu thu vào trong mắt, trong lòng suy nghĩ, cô nói với Chu Tu Lâm: "Cha mẹ thật sự không dễ dàng gì, mong đợi con cái trưởng thành, lại mong đợi con của bọn họ lớn lên. Cha mẹ nhất định rất muốn Tiểu Đậu Nha có thể ở bên cạnh chơi với họ, lần đầu tiên em thấy dáng vẻ mất mác của cha."

Tất nhiên Chu Tu Lâm cũng hiểu ý định của mẹ, nhưng anh có kiên trì của anh. " Lúc anh ba tuổi cũng không giống như nó."

Tuổi thơ của Khương Hiểu coi như là nhẹ nhõm hơn nhiều so với Chu Tu Lâm, anh là một học bá có chỉ số IQ rất cao, mà cô được nuôi rất buông thả, chơi bùn, xuống sông bắt cá tôm, cái gì cô cũng chơi qua.

"Yên tâm đi, hai ngày nữa cha mẹ sẽ thích ứng được. Bây giờ ngược lại anh lo lắng, Mộ Mộ có thể thích ứng ở trại huấn luyện hay không."

"Em đã hỏi, trên căn bản tuổi của nó sẽ không bị chọn đi diễn, chỉ lầ học Đường Thi Tống Từ*." Khương Hiểu cười hỏi, "Mộ Mộ, nếu để cho con đi diễn một tiểu thư đồng, con bằng lòng không?"

*Thơ ca thời Đường của Trung Quốc.

Bạn học Chu Tư Mộ thả khối rubik trên tay xuống, "Phim cổ trang? Không muốn nữa, con không thích mang đuôi sam*."

*Cạo nửa đầu tết bím tóc đuôi dài.

Khương Hiểu cố nén cười nhìn Chu Tu Lâm, "Nghe rồi chứ."

Sau khi trở về, Chu Tu Lâm nhận được một cuộc điện thoại, là Tưởng Cần gọi đến, anh ta còn tăng ca ở công ty.

"Chu tổng, đã tra được người đăng tin, là Lữ Phẩm."

"Là ai?" Căn bản là Chu Tu Lâm chưa từng nghe qua nhân vật này.

"Một trong những nhà sản xuất "Thiên nhai xích tử tâm", người đại diện số một của nữ. Tối hôm qua, phu nhân và hắn vừa mới ăn cơm với nhau."

Đầu ngón tay Chu Tu Lâm nhẹ nhàng gõ một cái lên mặt bàn, "Đem tin tức cậu tra được gửi qua mail cho tôi."

"Được." Tưởng Cần lại nói một câu, "Nhân phẩm của Lữ Phẩm rất cặn bã, thích theo đuổi một số nghệ sĩ nữ vừa mới ra mắt, nhất là những cô gái xinh đẹp."

Chu Tu Lâm cười khẽ.

"Chu tổng, tôi còn tra được, tối hôm qua phu nhân đánh người, mà người bị đánh chính là hắn."

Chu Tu Lâm có chút ngoài ý muốn, "Xảy ra chuyện gì?" Tối hôm qua anh cũng không có nghe Khương Hiểu nhắc đến chuyện này.

"Nội dung chi tiết tôi lập tức gửi qua mail cho anh." Tưởng Cần không dám nói, chỉ sợ vị lão đại này sẽ nổi đóa lên.

Chu Tu Lâm nhanh chóng hiểu được rõ ràng mọi việc. Anh không có nổi đóa lên, nhưng sắc mặt lại lạnh như một khối băng.

Loại tiểu nhân ngang ngược tàn ác này đơn giản chỉ là khối u ác tính trong ngành giải trí.

Lại nhìn thấy trong video, bộ dáng Khương Hiểu hung tợn đá hắn một cái, anh bất giác bật cười, vẻ mặt căng thẳng từ từ giãn ra. Thân thủ cũng không tệ lắm.

Nhà xuất bản phải không? Anh cũng muốn xem một chút, rốt cuộc vị đại thần này có cái khả năng gì.

Lúc này ở ngoài cửa vang lên tiếng động.

Chu Tư Mộ lại đang làm nũng.

"Mẹ, con là con trai, mẹ không thể tắm cho con."

"Con có thể tự tắm sao? Còn phải gội đầu nữa đó."

"Con muốn cha tắm cho con."

Trước khi Khương Hiểu phát điên, Chu Tu Lâm đứng dậy đi ra cửa, thì nhìn thấy Chu Tư Mộ không mặc quần áo đứng ở cửa phòng tắm, một tay đặt trên cánh cửa, liều chết không buông ra, còn mang một cái phao bơi ngang hông.

"Cha, cha, chúng ta đi tắm đi." Tiểu Đậu nha vui mừng kêu lên.

Chu Tu Lâm cầm phao bơi lội của cậu bé lên, "Chỉ có thể tắm, tối nay không được bơi." Nói xong, anh nhìn về phía Khương Hiểu, " Để anh."

Khương Hiểu lẩm bẩm một câu, "Không phải anh nói sau này sẽ tắm cùng với vợ anh sao!"

Bước chân của Chu Tu Lâm dừng lại, nén cười, yên lặng quay đầu lại nhìn vợ của anh, khả năng nói ra những lời này của của vợ đôi khi cũng đúng. Anh đẩy đẩy Tiểu Đậu Nha, "Con vào trước đi, cha lập tức đến."

Khương Hiểu không muốn để ý hai cha con bọn họ nữa, "Em đến phòng sách."

Chu Tu Lâm kéo tay của cô, trong nháy mắt cô đụng vào lồng ngực anh. "Làm gì vậy, còn không giúp con trai của anh đi tắm?"

"Ghen?" Khóe mắt Chu Tu Lâm tràn đầy vui vẻ, "Trước tiên chồng em sẽ giúp con trai của em tắm, một lát nữa sẽ tắm với em."

"Đi đi đi! Không biết ngượng ngùng." Mặt Khương Hiểu lập tức đỏ, vội vàng đẩy anh ra, chạy đến phòng sách nhanh như một làn khói.

Khương Hiểu đến phòng sách, tiếp tục dùng máy tính đển bàn. Cô lên weibo, phát hiện hôm nay cô có thêm một trăm nghìn người hâm mộ, đều là fan của mấy người bọn Tống Văn Dịch. Không ít người hâm mộ nhắn khích lệ cô, nói cô không phải bị những lời nhắn kia ảnh hưởng, giúp thần tượng của bọn họ nhận được kịch bản tốt, hãy để lửa tình yêu thần tượng của họ cháy bỏng.

Tim của người hâm mộ cũng là bị tan vỡ.

Dĩ nhiên không ít người hâm mộ cũng nhắn lại, bày tỏ cảm xúc muốn thấy mặt một nhà ba người của cô.

Tất nhiên Khương Hiểu sẽ không đăng lên, nhưng mà, cô muốn đăng một bài lên weibo.

"Chủ nhật, cùng Chu tiên sinh và Tiểu Đậu Nha đi J lớn, mục đích là để cho Tiểu Đậu Nha trải nghiệm không khí trường học, sau này có thể giỏi văn võ nhiều mặt giống như tiên sinh. Trên đường rất nhiều nam sinh chạy xe chở bạn gái của mình, đi ngang qua chúng tôi. Tiểu Đậu Nha rất thích chạy xe đạp, dĩ nhiên trước mắt xe của nó vẫn còn là bốn bánh. Thấy các anh chị ái mộ không ngừng, nói: Mẹ, chờ sau này con chạy được..... Tôi tưởng con trai tôi sẽ nói, sau này sẽ chạy xe chở mẹ. Kết quả, con tôi nói, mẹ, chờ sau này con chạy được con muốn chở Đóa Đóa (bạn học nữ cùng lớp với



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT