Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 100: Chương 59.2

Trước khi Phó Quân Nhan phẫu thuật, tôi rất lo lắng, lòng bàn tay luôn toát mồ hôi lạnh.

Tiêu Dật Thần đã sớm nói qua, dạ dày bị tổn thương nên cơ thể không thoải mái. Nhưng từ khi Phó Quân Nhan tỉnh lại tới nay, cũng không thấy anh xuất hiện tình trạng như vậy. Anh luôn dùng vẻ mặt nhẹ nhàng nhìn tôi và An An, giống như người vừa mới bị hôn mê mấy ngày không phải anh. Anh còn luôn giở tính trẻ con, không cho y tá bôi thuốc cho anh, rồi còn ngồi trên giường lắc lư cái chân, lại cầm tay tôi lắc lắc, anh cũng không nói gì, cứ yên lặng nhìn tôi.

Tôi không thể làm gì khác, vỗ vỗ vào chân anh nói: “Giơ chân lên.” Nói xong, hai cái chân kia sẽ gác lên đùi tôi, Cố Tiểu An vừa mới tỉnh ngủ, bàn tay mập mạp còn đang dụi mắt, ánh mắt mơ hồ, giơ giơ tay về phía tôi nói: “Chị ơi, chị ơi. Em cũng muốn vậy.”…..

Sau khi bôi được thuốc cho Phó Quân Nhan, anh lại đột nhiên đẩy tay tôi nói: “Bảo Bối, đợi một chút nữa rồi băng lại sau.”

Tôi gật đầu một, nghiêm túc nghe lời anh, đợi thuốc khô mới băng lại, đợi lâu đến mức khiến tôi cũng nóng lòng. Giương mắt nhìn thấy một lớn một nhỏ nhìn tôi như những tên trộm, Phó Quân Nhan nói nhỏ với An An: “An An, em nhìn xem có giống cái bánh màn thầu không? An An.”

Cố Tiểu An lắc đầu một, chỉ vào cái chân đang sưng phù được băng lại của anh, cười đến không thấy mắt nói: “Hì Hì. Anh rể, là bánh bao. Là bánh bao.”

Có những lúc tôi nghĩ, nếu không tính cái bụng của tôi, thì có phải nhà tôi có hai cậu nhóc không?....

Trước khi Phó Quân Nhan vào phòng phẫu thuật, tôi ngoan ngoãn đứng bên giường bệnh lẳng lặng chờ. Tôi nhìn anh sững sờ, không nói chuyện. Ánh mắt anh nhìn tôi rất sâu,hình như anh muốn nói lại thôi bởi vì tôi thấy môi anh hơi xê dịch, cuối cùng khẽ thở dài, ngoắc ngoắc tay để tôi cúi xuống gần anh một chút. Tôi cúi đến gần anh, anh lại vươn tay ra khỏi giường, lôi kéo bàn tay tôi, nhíu nhíu mày nói: “Bảo Bối ngốc nghếch, trời lạnh thế này tại sao lại đổ mồ hôi lạnh chứ? Đừng lo lắng, chỉ là một cuộc tiểu phẫu thôi, giống như….” Anh vừa nói vừa nháy mắt mấy cái với tôi, chỉ chỉ vào An An đang nằm trên giường bệnh ngủ, cái bụng nhỏ ưỡn lên: “Giống như An An ngã ấy, ngủ một giấc lại quên đau ngay."

Anh nói nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, nhưng đó chỉ là dụ dỗ tôi thôi, nhưng những lúc này tôi cũng không thể lôi tính khí trẻ con ra đùa giỡn với anh được, chỉ kéo tay anh đặt lên bụng mình, học âm thanh ngây thơ của đứa trẻ nói: “Vậy cha phải dũng cảm lên, đau đớn có thể kêu ra, cơ thể phải luôn khỏe mạnh.”

Phó Quân Nhan cười ra tiếng, dịu dàng dùng đầu ngón tay ấn lên chóp mũi tôi, trong miệng lại nói bằng giọng điệu cưng chiều: “Nghịch ngợm.” Tôi le lưỡi, lại nói: “Còn yêu ba nhiều hơn yêu mẹ.” Nói xong lại lắc lắc tay anh. Phó Quân Nhan


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT