Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 101: Chương 59.3

Đặt câu hỏi đầu tiên là một nữ phóng viên, cô ấy rất lịch sự nói: “Tiểu Ái, xin chào, rất vui khi nhìn thấy em vẫn bình yên vô sự. Có thể em cũng biết, hai năm qua, trong bảng xếp hạng ‘Nữ minh tinh rơi lệ đẹp nhất’ em luôn đứng đầu. Hơn nữa Tiểu Ái rất hiền lành, cảm giác khóc rất thật, mọi người đều biết chuyện này. Vậy tại sao, chuyện lớn như vậy, em tham gia bộ phim ‘Mê phản, phó đạo diễn của bộ phim tử vong không rõ trong sa mạc, vị hôn phu của em là Phó Quân Nhan hiện tại sống chết chưa rõ nhưng em lại không chảy một giọt nước mắt nào vậy?”

Tôi biết ngay mà, phóng viên đều không phải những con cừu nhỏ……. Tôi cười khẽ, đột nhiên lại nhớ lại kiếp trước, khi đó tôi luôn giả bộ, giả bộ thành một nữ thần trên cao không thể động tới, bày ra sự kiêu ngạo. Sau này khi xuất hiện những xì căng đan tiếng xấu, cũng luôn phải bày ra dáng vẻ ‘nữ thần’, thật mệt mỏi… ….. Nhưng từ khi gặp Phó Quân Nhan, từ khi bắt đầu có An An, tôi rất thoải mái. Tôi chưa bao giờ phải cố gắng làm dáng vẻ của một nữ diễn viên nên có. Tôi cứ sống không cần ngụy trang, cũng không đi ngụy trang, ngược lại tôi thấy rất vui vẻ…… Hơn nữa, Phó Quân Nhan từng nói qua, chỉ có chân thật mới có thể đi vào lòng người……

Tôi không quá quan tâm đến ánh mắt chất vấn và vẻ mặt nghiêm nghị của nữ phóng viên kia, chỉ bình tĩnh nhìn lại cô ấy, chậm rãi trả lời: “Đúng, tôi rất thích khóc, chính tôi cũng luôn tự nhận điều này trong mọi trường hợp. Hôm nay tôi đứng lên mở cuộc họp báo để công bố tin tức, nói ra chân tướng mọi việc. Chứ không phải tới đây để rơi nước mắt, giả bộ đáng thương để nhận sự đồng cảm của mọi người.” Nói xong tôi cười cười, lại tiếp tục: “Nước mắt không giải quyết được vấn đề, cũng sẽ không có ai nhìn đến tôi rơi nước mắt, bởi vì họ không cần. Tôi chỉ muốn dùng sự tích cực, mỉm cười đến giải đáp những thắc mắc của mọi người. Hơn nữa đối với việc những người yêu thích tôi tới cửa, đặc biệt với những cô nhóc cậu nhóc kia mà nói, nếu như họ đến đây, nhưng tôi lại chỉ biết khóc, buồn khổ thì đây cũng không phải một điều tốt.”

Nữ phóng viên kia hình như không ngờ tôi sẽ nói vậy, một lúc lâu sau cũng không có phản ứng. Hình như rất vất vả xê dịch môi, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, ngược lại nhìn về anh họ đang ngồi bên cạnh tôi, vẻ mặt rất rối rắm ngồi xuống.

“Em còn nhỏ như vậy đã yêu, hôm nay em mở cuộc họp báo này để công khai tình yêu sao? Cô đang mang thai là thật sao? Cô có biết bên cạnh tổng giám đốc Mạc có rất nhiều hồng nhan tri kỉ không? Cô có từng nghĩ Phó Quân Nhan sẽ phải làm thế nào không? Tôi thấy trên bàn tay trái của Cô vẫn đeo chiếc nhẫn kim cương cũ đúng không? Tiểu Ái, cô có thể cho một lời giải thích hợp lí không?” Một phóng viên cao gầy tiếp tục đứng lên hỏi, tung ra những vấn đề liên tiếp giống như bắn đạn pháo vậy.

Tôi gật đầu một, nhìn anh họ tôi với vẻ mặt dở khóc dở cười. Hồng nhan tri kỉ nhiều không kể xiết. Ừ…… anh họ tôi trước mặt người ngoài luôn phong lưu, lỗi lạc không kể hết, là tổng giám đốc Mạc thị tài mạo song toàn, những nữ minh tinh bị anh ấy đầu độc cũng không phải không có đạo lí.

Tôi cười cười, có mấy phần bất đắc dĩ, quay sang người phóng viên kia nói: “Đầu tiên tôi sẽ trả lời vấn đề chiếc nhẫn này nhé.” Nói xong lại giơ bàn tay đang đeo nhẫn lên quơ quơ, tôi nói: “Ánh mắt vị phóng viên này thật tốt, đây đúng là chiếc nhẫn đính hôn của tôi và Phó Quân Nhan.” Tôi cười khẽ, đùa giỡn nháy mắt mấy cái, sau đó mới ý vị sâu xa nói: “Hôm nay đứng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT