Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 102: Chương 60

“Tiểu Ái, cô nói hiện tại Phó Quân Nhan đang trong bệnh viện, cần tiếp nhận phẫu thuật. Với trí tuệ của cô, Phó Quân Nhan còn có phó đạo diễn đã ngủ lại tại sa mạc, nhưng tại sao chỉ có cô và Phó Quân Nhan bình yên đi ra ngoài, hơn nữa thể lực phía nữ kém hơn, lại chỉ có mình cô bình yên vô sự, về điểm này cô có thể giải thích rõ hơn không?”

“Tiểu Ái, cô vừa đi ra khỏi sa mạc đã nhào vào lòng hào môn, xin hỏi Phó Quân Nhan làm thế nào? Cô xác định tình trạng của công tử bây giờ thế nào không? Tại sao công tử không đến đây với cô? Có phải cô vì giữ vững hình tượng nên mượn hình tượng của công tử để tranh thủ sự đồng tình không?”

“Tiểu Ái, xin hỏi cô và tổng giám đốc Mạc cùng đi khoa phụ sản là để nói rõ cô đã bắt cá hai tay sao? Tiểu Ái cô thật sự đang mang thai sao? Hôm nay cùng nhau tham dự để công khai mối quan hệ sao?”

“Tiểu Ái, cô không bày tỏ áy náy đến công tử sao? Tại sao công tử Quân Nhan nhập viện mà cô lại không bị thương chút nào?”

“Tiểu Ái, xin chào, vợ của phó đạo diễn nghi ngờ hai người vì sống mà mưu sát anh ấy, xin hỏi cô có ý kiến gì? Phó đạo diễn là người sống sờ sờ, tại sao anh ấy lại không bò từ trong xe ra ngoài? Có phải hay không anh ấy thật ra có ra ngoài? Ở trong sa mạc 9 ngày hai người ăn gì để sống sót? Hay là các người ăn thịt người sao?”

Nghe đến đó, vốn tôi đang chờ đợi, tôi hoàn toàn không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn người phóng viên kia với tốc độ rất nhanh. Trong miệng thình lình nói lên: “Thịt người. Cẩn thận không có người thịt anh đó. Anh mới ăn thịt người. Cả nhà anh đều ăn thịt người.” Nói xong không tự giác nhíu mày, phòng má lên để hô hấp……

Tôi có thể tưởng tượng ra có người sẽ nghi ngờ tôi vì tranh đoạt thức ăn mà làm một chút việc không tốt, nhưng tuyệt đối không liên tưởng tới chuyện mưu sát ăn thịt người, đây là chuyện mất hết tính người như thế nào? Tôi không kìm chế được lắc đầu một, thất vọng nhìn người phóng viên đặt câu hỏi kia, cùng những phóng viên đang nín thở chờ đợi tôi trả lời. Trong lòng không khỏi nặng nề, cuối cùng thì thành cái dạng gì mới có thể mất hết nhân tính đến độ này? Nhưng, chân tôi lại bị anh họ đá nhẹ, trực tiếp tỉnh lại……….. Cố Bảo Bối, cô là đồ cá nóc ngốc nghếch……….

Tôi thở ra một hơi, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, chuẩn bị lên tiếng lại thấy anh họ tôi lắc đầu một, đưa tay trấn an anh, nghiêm túc mở miệng, nói: “Vấn đề của mọi người quá nhiều, tôi phải trả lời một hơi đúng không? Những vấn đề khác trước không nói, tôi muốn nói về chuyện giữa tôi và Phó Quân Nhan. Cố Bảo Bối chỉ nói một câu, tôi yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu tôi, chúng tôi muốn ở bên nhau, không có bất kì ngộ nhỡ gì xảy ra. Nếu như các vị còn không tin lời tôi nói, như vậy tôi chỉ có thể nói lại một lần, đó chính là, nếu như không có bất kì việc không hay gì xảy ra, tôi cũng sẽ cố gắng sống sót thật tốt, tôi sẽ không đi tìm cái chết. Nhưng mà, Cố Bảo Bối tôi đời này sẽ chết theo anh ấy. Như vậy đủ chưa? Có thể tin được không?”

Tiếp sau đó, tôi quay đầu lại nhìn anh họ tôi, nhận lấy ánh mắt khích lệ của anh nói tiếp: “Tôi là diễn viên, nhưng cũng chỉ là người bình thường, người bình thường cũng sẽ có bạn bè. Người bình thường cũng sẽ có những lúc ăn cơm uống rượu với bạn bè, có những lúc cũng sẽ nhờ bạn bè giúp đỡ, cũng sẽ có những lúc tâm sự với bạn bè. Người bình thường cũng sẽ nghèo vì bạn, phú vì bạn, không thể vì tôi là diễn viên, là con gái, vì dáng dấp của tôi, bên cạnh tôi xuất hiện thêm mấy


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT