Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 103: Chương 60.2

Kết quả của buổi họp báo, tin tức về tôi và Phó Quân Nhan lại một lần nữa công chiếm tất cả tin tức giải trí……. Tờ báo tạp chí đều có mặt chúng tôi….. lượt truy cập internet cũng là tìm kiếm thông tin về chúng tôi……… tin tức giải trí trên ti vi lặp đi lặp lại những thông tin về chúng tôi, còn nữa, microblogging gần như tê liệt, không thể truy cập được……. Phó Quân Nhan cười nói: “Tổng hợp tất cả các báo cáo, tin tức của chúng ta trong buổi họp báo đủ hót……

Tôi không tránh khỏi có chút buồn bã, ngồi trong phòng bệnh vừa nhìn tin tức giải trí, nhìn thấy gương mặt của chúng tôi, vừa gọt hoa quả nói: “Phó Quân Nhan, quần chúng nhân dân liệu có thể chỉ vì nhìn thấy chúng ta mà buồn nôn không nhỉ?”

Phó Quân Nhan nhún nhún vai, bày ra gương mặt vô tội, nhìn đài truyền hình đang phát lại tin tức, đột nhiên khẽ cười tựa vào đầu giường nói thầm: “Tư thế oai hùng, phấn trấn bừng bừng của Bảo Bối nhà ta có thể đứng lên bảo vệ anh rồi….”

Tôi không biết nói gì, tôi thấy câu nói của Phó Quân Nhan tràn đầy chua sót. Nhưng tôi cũng không nói gì kích thích bệnh nhân, mà nhai thật mạnh vào miếng táo, ôm cánh tay anh ninh nọt nói: “Ặc, người ta chỉ làm như vậy có một lần thôi mà, ách…………. Chỉ là biểu diễn thôi mà……………..”

“Anh còn tưởng em là một người mẹ mạnh mẽ cơ đấy………..” Anh nổi tính trẻ con nhẹ giọng hừ hừ, nhào tới cắn miếng táo trên tay tôi.

Đầu tiên là tôi sững sờ, sau đó hô to, vội vàng lôi kéo Phó Quân Nhan để anh phun ra, vội vàng kêu lên: “Không ăn được đâu? Vừa làm phẫu thuật xong không thể ăn được. Anh mau phun ra, phun ra.”

“Anh chết em sẽ đau lòng sao?” Vậy mà anh lại nuốt miếng táo xuống, không chút để ý xoa bụng hỏi tôi.

Tôi nhìn xong vừa vội vừa giận, lập tức không kịp phản ứng xem anh thế nào, đánh mạnh một phát lên ngực anh nhưng kịp thời dừng lại, thở phì phì cúi đầu liên tục cắn ăn quả táo, sau khi chỉ còn lại cái lõi tôi mới yên tâm. Lúc này tôi mới bạo gan, mạnh mẽ hỏi: “Phó Quân Nhan, anh lại nổi cơn gì thế hả? Anh cứ đi kích thích em nữa đi, Anh cứ thử không thèm chú ý đến cơ thể của mình nữa đi. Bác sĩ nói em không đủ dinh dưỡng. Anh cứ chọc tức em nữa đi….. em sẽ không ăn gì nữa, cho anh gấp chết.”

“Đừng ăn, anh cũng không ăn.” Anh bĩu môi, nhìn cái lõi táo trong tay tôi bằng ánh mắt đầy thâm ý, nụ cười rất đẹp mắt, nhìn rất tốt, chỉ mà quá mức yêu nghiệt,d,i,ễ,n, đ,à,n,, l,,ê ,q,u,ý, ,đ,ô,n, khiến người ta có cảm giác mạo hiểm tà khí.

Tôi có chút quẫn, có chút nghi ngờ nhìn lên màn hình tivi, nhìn thấy ánh mắt u ám khác thường của anh, trong lòng cũng mơ hồ hiểu ra sao anh lại có dáng vẻ như thế này, không nhịn được nhìn anh kêu lên: “Sao anh lại có thể giận dỗi như đứa bé thế chứ. Em vì bảo vệ anh nên mới mở cuộc họp báo để công bố tin tức đó chứ. Cho tới nay em luôn là người ngu ngốc, bây giờ muốn là người ngu cũng không được ạ. Em cũng chỉ muốn làm một ít chuyện cho anh thôi. Em cũng muốn bảo vệ anh. Một mình anh sao có thể kiên cường mãi được. Người đàn ông cũng có thể khóc, cũng có thể kêu đau. Giống như anh họ ấy, mới bị va chạm một chút mà cũng có thể mặt như đưa đám cả ngày. Tại sao Phó Quân Nhan luôn phải kiên cường, Phó Quân Nhan không biết đau, không khổ sở sao? Công tử Quân Nhan cũng là người mà. Người đàn ông của em cũng là người mà.” Tôi quay mặt đi, nhịn không được lại rơi nước mắt.

Phó Quân Nhan nghe xong cũng chậm chạp, anh chậm rãi cúi đầu, dấu đi nụ cười khổ sở trên mặt, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Một lát sau, anh mới vươn tay kéo tay áo tôi giống như đang dụ dỗ, tôi trừng mắt lườm anh một, giật tay lại, quay mặt sang một bên không thèm để ý đến anh. Anh thở dài bất đắc dĩ, buông lỏng cánh tay kéo tôi, cầm điều khiển ti vi tắt tivi đi, vừa dịu dàng nhận lỗi trước: “Anh sai rồi. cá nóc ngốc nghếch, anh đang dọa em thôi, anh có thể ăn táo, không làm sao đâu.” Nói xong quay mặt sang một bên, khẽ nâng cằm lên một độ cong đẹp mắt, bất đắc dĩ lắc lắc cánh tay tôi lấy lòng, nói: “Đừng khóc, ngồi lên đây, nhìn anh này.”

Tôi len lén liếc anh một, thấy anh lại trở về dáng vẻ như cây trong gió xuân, lúc này mới di chuyển cái mông, đại nhân đại lượng quay người lại, ngồi nhìn thẳng vào Phó Quân Nhan, phồng má giả làm cá nóc, nhìn thẳng vào anh.

Phó Quân Nhan bất đắc dĩ đưa tay xoa xoa đầu tôi, anh lại chọc chọc vào hai má đang phồng lên của tôi, dịu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT