Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 104: Chương 61

An An ở nhà anh họ tôi chơi với Tiểu Khải cả ngày, đến tối ngày hôm sau cậu nhóc mới trở lại. Cậu nhóc kia gõ cửa phòng bệnh, chính tôi ở trong phòng hỏi vọng ra: “Ai đấy?”.

An An đứng ngoài cửa nhanh chóng trả lời: “Chị ơi, anh rể ơi mở cửa nhanh lên, An An dẫn theo mười cháu trai nhỏ trở lại.”

Tôi vừa nghe xong liền trợn tròn mắt. Quay đầu nhìn về phía Phó Quân Nhan, sau đó âm thầm cúi đầu nhìn cái bụng vẫn chưa có dấu hiệu gì của mình, rối rắm đứng dậy đi mở cửa.

Cố Tiểu An sau khi vào phòng không nhảy vào lòng tôi và Phó Quân Nhan như bình thường, mà yên ổn ngồi trong ngực Mạc Nạc Vân, hai người chung sống hòa bình đến quỷ dị, nhưng nhìn qua hài hòa vô cùng, An An không giận dỗi, anh họ tôi cũng có thâm ý rất đặc biệt. Cậu nhóc kia ngồi xong, cơ thể nhỏ bé ngồi gọn trong ngực anh họ tôi, cọ trái cọ phải khiến quần áo của anh họ tôi có rất nhiều nếp nhăn. Sau đó lại chỉ huy anh họ tôi đưa túi sách Lạc Lạc nhỏ cho nhóc, ôm túi sách nhỏ, hết ngó ngó nhìn tôi lại quay sang ngó ngó Phó Quân Nhan, ngược lại lại thấy cậu nhóc thẹn thùng ưỡn mặt lên, gương mặt nhỏ nhắn hồng hồng, che gương mặt nhỏ nhắn của mình vui sướng nói với tôi: “Chị ơi, An An mang đến mười cháu trai nhỏ luôn,.”

Tôi vừa thấy rối rắm lại thấy tò mò, nhìn thấy vẻ mặt anh họ tôi ở sau lưng là liều chết nín cười, tôi không tự chủ được mặt mày cũng dãn ra hơn nhiều, mang theo sự cảm ‘không rõ’, quay đầu nhìn về phía Phó Quân Nhan nhờ giúp đỡ.

Phó Quân Nhan tính tình tốt, lông mày cũng không nâng lên một, vẻ mặt tươi cười ngoắc ngoắc tay với Cố Tiểu An, dùng giọng điệu rất dịu dàng hỏi cậu nhóc: “Thật sao? Vậy An An cho anh rể xem một chút được không?”

Cố Tiểu An vui sướng gật đầu một, đôi mắt to sáng ngời như thủy linh, thận trọng lấy bản vẽ của mình ra, sau đó vỗ vỗ vào người anh họ tôi vẫn đang ôm bé, anh họ tôi cau mày, bóp gương mặt nhỏ bé của An An một, không chịu duỗi thẳng cái chân dài xuống. Chỉ thấy An An hét một tiếng, lập tức giống như một làn khói thuần thục tụt xuống khỏi chân anh họ tôi.

Tôi tò mò nhìn chằm chằm cậu nhóc, lại nhìn thấy An An hào hứng chạy đến trước giường của Phó Quân Nhan, đột nhiên lại dừng lại. Đôi mắt to tròn như tinh linh quay một vòng, đột nhiên sau đó lại nghiêng nghiêng đầu nhìn, làm một hành động rất đáng yêu, ngón tay út mập mạp chọc chọc vào mu bàn tay của Phó Quân Nhan: “Anh rể bị tiêm có đau không?”

Không đợi Phó Quân Nhan trả lời, cậu nhóc ngước gương mặt nhỏ nhắn, lắc lắc bắp chân và cánh tay, cầm lấy bàn tay của Phó Quân Nhan hôm qua mới truyền dịch, ngốc nghếch gật đầu một nói: “An An biết. Khi tiêm có chút đau, nhưng mà An An thổi thổi. An An yêu thương sẽ không đau nữa.” Nói xong dưới sự giúp đỡ của anh họ tôi, cậu nhóc leo lên giường bệnh, cái miệng nhỏ nhắn bẹp một tiếng, hôn lên mu bàn tay của Phó Quân Nhan, suy nghĩ một chút, gương mặt nhỏ nhắn lại cúi xuống hôn một nữa, mới ngẹo đầu hỏi: “Anh rể ơi, anh còn đau không?”

Phó Quân Nhan sờ sờ đầu cậu nhóc, nhìn lại mu bàn thay của anh bị cậu nhóc hôn mấy cái nên có rất nhiều nước miếng, đáy mắt cũng là một mảnh ấm áp, anh nghiêm túc quay đầu nhìn cậu nhóc kia trả lời: “Cám ơn An An, anh rể không đau nữa.” Vừa nói vừa sờ sờ gương mặt bánh bao của An An, tràn đầy mong đợi hỏi: “An An vừa nói là mang đến cháu trai đâu?”

Cố Tiểu An nghe vậy cả cơ thể nhỏ bé lập tức chấn động, yêu quý sờ sờ bản vẽ nhỏ của mình, nhỏ giọng thần thần bí bí nói: “Cháu trai nhỏ ở trong này.” Sau đó cậu nhóc cẩn thận mở bản vẽ nhỏ ra, theo đó, tôi nhìn thấy trong hình vẽ có đến mười con vật giống như Tiểu Khải, chạy đuổi theo quả bóng nhỏ, lăn lộn trên đất, ngoắc ngoắc cái đuôi, rồi còn ngậm món đồ chơi hình khúc xương…….. Ngây thơ ngốc nghếch………… nhưng mà, cháu trai. Từ trong bụng tôi sinh cho nhóc ‘cháu trai’…………

Cuối cùng anh họ tôi cũng không nhịn cười nữa, cất tiếng cười to, ôm bụng cười vô cùng đáng đánh đòn: “Công tử. Công tử Quân Nhan. Thì ra anh là loại này sao? A ha ha



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT