Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 106: Chương 61.3

Lúc bảo bảo được sáu tuần, Phó Quân Nhan cũng chính thức khỏe lại và được xuất viện. Anh kiên trì muốn tôi đến khoa phụ sản để kiểm tra. Tôi lại nghĩ đến anh mới phẫu thuật xong nên rất vội vã, lại nhìn hai ‘bánh bao’ to ở chân anh, tôi nhất quyết muốn anh ngồi xe lăn mới có thể đi cùng tôi. Phó Quân Nhan tình tình tốt cùng nghe theo tôi, dọc đường đi nhìn thấy vẻ mặt tìm tòi của người đi đường chúng tôi đều lạnh nhạt làm như không thấy. Hơn nữa, anh hoàn toàn không ngại mọi người thưởng thức cái chân bị băng đến nỗi giọt nước cũng không lọt, giống y như bàn chân xác ướp, lúc đứng trong thang máy, mọi người đều chăm chú nhìn, Phó Quân Nhan còn rất hạnh phúc mìm cười nhìn tôi nói: “Đây là Tiểu Ái băng bó giúp tôi đấy.” Trán tôi rơi xuống đầy hắc tuyến, giữ chặt xe lăn cười làm lành, nghĩ thầm, cái ‘bánh bao’ này anh không ngại xấu nhưng em ngại xấu xí đó….. Phó Quân Nhan ……

Cho đến bây giờ tôi cũng chưa xuất hiện phản ứng của người có thai, nếu không phải kiểm tra thân thể sau khi gặp nạn, tôi cũng không biết làm sao mình mới có thể nhận ra rằng mình đang mang một bảo bảo. Phó Quân Nhan nói, đứa nhỏ này trời sinh có phúc khí, bởi vì chưa ra đời đã gặp khổ nạn như vậy, ông trời cũng không bỏ được, sẽ yêu thương bé hơn nhiều…..

Sau khi trở về từ buổi họp báo, Phó Quân Nhan tìm người đổi bác sĩ cho tôi, về sau tôi làm kiểm tra định kì ở một bác sĩ phụ sản tốt nhất, trong một bệnh viện tốt nhất. Bác sĩ Phương đã lớn tuổi, là một bà cụ có tóc trắng phơ, nhìn qua rất hòa ái dễ gần. Lúc kiểm tra động tác trên tay bác sĩ rất nhẹ nhàng, cười híp mắt, mặt mũi hình lành nên khiến tâm tình người bệnh cũng thoải mái hơn nhiều.

Đơn giản tái khám xong, bác sĩ nói bảo bảo rất khỏe mạnh, tôi cũng rất khỏe mạnh, tình trạng cơ thể không đủ dinh dưỡng cũng được cải thiện rất nhiều, nhưng mà vẫn cần kiên trì bền bỉ bổ sung dinh dưỡng.

Phó Quân Nhan lúc này mới thở phảo nhẹ nhõm, nụ cười thanh nhã trên mặt cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đột nhiên anh lại móc ra một quyển sổ nhỏ và cái bút, nở nụ cười nhẹ nhàng, khách khí hỏi: “Bác sĩ Phương, rất xin lỗi, tôi có thể làm phiền bác sĩ thêm một chút nữa được không?”

Bác sĩ Phương thoải mái gật gật đầu.

Sau đó tôi nghe anh nói: “Quân Nhan chưa chăm sóc phụ nữ có thai bao giờ, mặc dù đã tìm một số tài liệu trên internet nhưng cũng không tháy rõ ràng, xin làm phiền bác sĩ một chút.” Đang nói lại đột nhiên thấy tôi có động tĩnh mà dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang thấy tôi đang ngáp, anh hỏi: “Mệt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT