Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 107: Chương 62

Sau tin tức của buổi họp báo, hướng dư luận cũng dần thay đổi, Phó Quân Nhan thậm trí luôn lên trang đầu mạng xã hội. Bởi vì có công tử Quân Nhan nói chuyện nên không còn ai đi nhắm vào chúng tôi nữa. Càng nhiều người bắt đầu suy luận về giá trị đạo đức, trên mạng xã hội cũng bắt đầu xuất hiện các trào lưu. Ba ngày liên tục, ngày nào trên trang đầu báo cũng có bài viết mang tựa đề: “Chúng ta đã nhận giáo dục như thế nào?"

Tôi mở microblogging, vào trang cá nhân đột nhiên xuất hiện rất nhiều tin nhắn của fan, giống như mọi người đang chơi đo mi nô vậy, tất cả đều là tin nhắn xin lỗi, ba chữ ‘Thật xin lỗi’ chiếm hết màn hình, vô cùng khả quan khiến người ta kinh sợ. Trong một đêm, sau khi thân thế của tôi ra ánh sáng, số lượt xem của ‘Tiếc tình’ lần nữa lại tăng vọt, rất nhiều đài truyền hình liên tục phát lại. Cho đến khi đi đến chỗ nào cũng thấy mặt tôi, đến chính tôi nhìn cũng thấy phát chán. Phó Quân Nhan thì ngược lại, trông anh rất thản nhiên, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào đối với vấn đề vinh nhục cả.

Ngày thứ nhất sau khi về nhà, trái cây và thức ăn trong tủ lạnh để lâu ngày nên bị hỏng. Vừa mở tủ lạnh ra mùi của nó khiến tôi phát ngất. Xoay người ôm Cố Tiểu An giống như chạy trốn về phía sau, che miệng gọi Phó Quân Nhan. Phó Quân Nhan còn chưa ra đến nơi cũng đã đoán được tình huống, từ trong phòng bếp cầm một đôi găng tay ra, anh phất tay để tôi và Cố Tiểu An tránh ra, anh mở tủ lạnh thối ra mà lông mày cũng không nhíu một, thong thả ung dung cầm khăn lau dọn lại.voicoi08.ddlqd.com

Tôi càng nhìn càng khâm phục anh, đột nhiên tôi cảm thấy, Phó công tử thật là lên được phòng khách xuống được phòng bếp nha….

Lúc mới bắt đầu, tôi cùng An An còn kêu ầm lên bây giờ có chút chột dạ, giống như kẻ trộm đứng ở bên cửa rình Phó Quân Nhan đang mệt nhọc. Sau đó càng nhìn càng thấy hay, dứt khoát kê hai cái ghế ngồi ra, chúng tôi theo phong cách tây, ngồi trên ghế cầm bánh quy nhép nhép nhai, thậm chí còn đung đưa chân, giống y như địa chủ nhìn Phó Quân Nhan làm việc. Phó Quân Nhan vẫn không có một chút vẻ mặt gì cả, chỉ là lúc hoàn công trong công việc, không biết sao anh lại lấy chút bột lau dọn ra quệt lên đầu mũi của tôi và An An, sau đó anh lại nghênh ngang rời đi. Gương mặt bánh bao của An An nhăn lại thành một nắm, nhìn tôi, kêu lên, oa oa một tiếng, vội vàng chùi chùi mặt mình, kết quả càng bôi càng gặp bi kịch….

Buổi tối lúc chúng tôi đến siêu thì cạnh nhà mua đồ, Phó Quân Nhan ôm An An ngồi trên xe đẩy, tôi đi phía sau đẩy xe với anh, vừa đi vừa nói chuyện với anh, vốn là những năm tháng yên tĩnh, nhưng không biết nhảy đâu ra mấy vị phóng viên, họ khiêng trường thương đoản pháo chỉ bằng công phu trong chốc lát đã chặn được chúng tôi lại. Phó Quân Nhan phản ứng rất nhanh, kịp thời đưa tay che mắt An An. Sau đó anh giương mắt nhìn, âm thanh lạnh lùng nói: “Chỗ này có phụ nữ có thai và đứa nhỏ, xin mời tắt flash đi.” Lúc này, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt tinh xảo của anh, rõ ràng anh có nụ cười ôn hòa, nhưng đáy mắt lại không có chút ý cười nào.

Mấy người phóng viên kia thấy vậy rất phối hợp tắt flash đi. Lúc này đáy mắt của Phó Quân Nhan mới khôi phục lại một chút ấm áp.

Không đợi đối phương đặt câu hỏi, tôi nghe thấy anh đánh đòn phủ đầu nói: “Mấy vị cực khổ rồi, nhưng mà chân tướng còn chưa rõ, Quân Nhan không tiện nói nhiều.” Anh vừa nói vừa khẽ rũ mắt xuống nở nụ cười



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT