Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 108: Chương 62.2

Mặc dù biết tôi hồ đồ, nhưng vì dỗ tôi Phó Quân Nhan cũng không còn chút nguyên tắc nào cả. Đầu tiên là hứa cho tôi uống sữa tươi cả đời, sau đó đem cả nước trái cây ra để hứa hẹn, cuối cùng không còn cách nào anh dứt khoát nhận mình sai, làm dáng vẻ tội nghiệp để dỗ tôi: “Được rồi, được rồi, cá nóc ngốc nghếch đừng khóc nữa, An An cũng không muốn em khóc đâu. Tất cả đều là lỗi của anh được không? Em muốn phạt anh như thế nào anh cũng đồng ý.” Sau đó tôi khóc đến mệt mỏi cũng cảm thấy không muốn tính toán với anh nữa, sau đó tôi nở nụ cười gian chìm vào giấc ngủ, tất nhiên vẫn không quên nghịch ngợm chùi hết nước mắt nước mũi lên áo Phó Quân Nhan, anh vẫn ôm chặt lấy tôi, không hề có chút ghét bỏ tôi bẩn.

Sau khi Phó Quân Nhan tỉnh lại, anh luôn tự mình tắm, không cần bất cứ ai giúp một tay. Trên căn bản, y tá chỉ đến gần anh khi tiêm thuốc hoặc rút kim truyền. Ngay cả bôi thuốc vào chân cũng là tôi bôi giúp anh. Ở trong bệnh viện tôi không muốn can thiệp vào anh, nhưng khi về nhà tôi kiên quyết không buông tha cho anh. Đêm hôm nay tinh thần tôi coi như là tốt, sau khi dỗ An An ngủ xong, tôi ôm tay nhìn theo anh, nhưng Phó Quân Nhan cũng không bị ảnh hưởng chút nào, anh tựa lưng vào ghế salon nhìn tài liệu, dáng vẻ lười biếng thoải mái của anh, tao nhã lịch sự.

Tôi không chịu nổi hừ hừ hai tiếng, anh thản nhiên quay mặt nhìn tôi, không ngại buông tài liệu trong tay đi tới sờ sờ mặt tôi hỏi: “Mệt mỏi sao?”

“Không có.” Tôi kiên định lắc đầu.

“Đói bụng sao?”

“Không phải.”

“Vậy cá nóc ngốc nghếch làm sao vậy?” Anh nở nụ cười khẽ, nghiêng đầu nhìn tôi, kéo tôi vào lòng anh.

“Em muốn phạt anh.”

“Được.” Phó Quân Nhan thoải mái gật đầu một.

Đồng ý sảng khoái như vậy sao…………. Tôi nhíu nhíu lông mày, nhắm mắt lại nói: “Phó Quân Nhan, em muốn tắm rửa cho anh.”

“Cái gì?”

“Em muốn lấy hết của anh.”

“Được.”

“A.” Tôi quẫn bách nhìn anh, sao lại thuận lợi thế nhỉ. Lại thấy Phó Quân Nhan rất bình tĩnh nhìn tôi, đáy mắt là sự sáng tỏ thông suốt, gật đầu với tôi.

“Lần này em không chỉ cởi áo cho anh, em còn cởi cả quần cả áo của anh.”

“Anh biết.” Anh vừa nói vừa khom người ôm lấy tôi đi về phía phòng tắm, anh hơi cúi đầu cắn lỗ tai tôi, mập mờ nói: “Bảo Bối ngốc nghếch, chuyện này là trước lạ sau quen đúng không? Hả?” Giọng nói kia cất lên, tràn đầy hấp dẫn mị hoặc, một câu nói nhưng lại mang hai ý nghĩa, mặt tôi đỏ lên trong nháy mắt, đỏ như tôm luộc, tôi che mặt núp trong ngực anh. Trong lòng tôi cảm thấy, nếu như anh lại tiếp tục đùa giỡn tôi….. tôi sẽ tiêu diệt toàn quân…. Nhưng mà, tôi muốn cởi quần áo của anh mà. Không thể quên chính sự. Nhưng mà, mở miệng thế nào đây. Tôi rối rắm quá. Oa oa oa……

Phó Quân Nhan để tôi vào phòng tắm, ngồi yên vị trên ghế, sau đó anh mới lui ra chuẩn bị bồn tắm, thoải mái cởi băng trên chân, anh im lặng nhìn mặt đất giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, cũng không nói câu nào. Tôi phồng gương mặt bánh bao lên, không muốn nhận thua nhìn theo đỉnh đầu của anh, tôi tỏ vẻ nhất định muốn cởi quần áo của anh. Giằng co một hồi, cuối cùng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT