Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 130: Ngoại Truyện Về Phó Tiểu Tiểu

Ba đứa nhỏ nhà họ Phó đều rất đẹp, Phó Tiểu Tiểu cũng là một mĩ nữ trong veo như nước chảy. Cô có một mái tóc dài đen mượt, đôi mắt màu xanh lam biết cười, bởi vì cha mẹ cô cũng là người cao nên thân hình cô cũng cao gầy mảnh mai.

Trong suy nghĩ của Tiểu Tiểu, cha mẹ là những người xinh đẹp nhất thế giới, sau đó là anh trai và em trai của cô, con cô chỉ xếp thứ năm mà thôi. Vậy nên khi còn bé có người hỏi cô: “Tiểu Tiểu có xinh đẹp không?” Lúc đó Tiểu Tiểu sẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình nói: “Tiểu Tiểu xinh đẹp thứ năm.” Anh trai Phó Tâm Ngô và em trai Phó Tử Ngọc đều là những người mười phần muội khống (Là yêu em gái đến không chịu được ấy.)…… Rõ ràng cô là chị, nhưng sau khi Tử Ngọc cao hơn cô thì cô cũng tự động xuống cấp.

Bởi vì khi còn bé cơ thể yếu đuối, nên Phó Quân Nhan và Cố Bảo Bối đưa Phó Tiểu Tiểu đi học múa ballet, nhảy nhảy, cô nhóc này lại thấy rất thích, vì vậy hơn mười năm cũng nhanh chóng trôi qua. Cách dạy dỗ con trai và con gái của Phó Quân Nhan không giống nhau, anh luôn nói với Phó Tiểu Tiểu, người thông minh là người luôn lộ dáng vẻ ngốc nghếch, là con gái không cần quá thông minh. Hơn nữa Cố Bảo Bối cũng luôn dùng cuộc sống của mình để dạy cho Tiểu Tiểu suy nghĩ rằng, trên thế giới này người hạnh phúc nhất chính là người vô dụng nhất……. Cho nên, rất nhiều năm sau, bạn học Tiểu Tiểu rất thông minh của chúng ta quả thật cũng có mấy phần ngốc nghếch giống phong cách của bạn cá nóc nào đó, nhưng từ trong xương thì cô vẫn giống Phó Quân Nhan.

Múa ballet rất khổ cực, con gái mười tuổi bắt đầy có biến hóa về xương, vậy nên bình thường 8 tuổi bắt đầu học những động tác cơ bản, 11 tuổi bắt đầy học những động tác chính thức, ví dụ như ép chân, xoạc chân, đứng bằng đầu ngón chân….. Thật ra thì múa ballet là luyện tập những điệu múa, cũng không khác mấy với tập thể thao, chỉ là nội dung nhiều hơn, bình thường luyện tập khổ hơn. Một người diễn viên múa ballet thành thục thì ít nhất cũng phải có từ 12 năm luyện tập. Mà chân của mỗi nghệ sĩ múa ballet cũng vì thời gian luyện tập gian khổ kéo dài mà biến hình.

Có lẽ lúc mới đầu Phó Tiểu Tiểu học ballet cũng là một người không sợ khổ, không sợ mệt, cô không chỉ coi ballet thành một điều yêu thích, trong lòng cô còn có một mơ ước, đó chính là cảm nhận của một nghệ sĩ múa tài ba nhất trong võ đài Berlin, trở thành thủ lĩnh trong Berlin.

Phó Quân Nhan và Cố Bảo Bối mặc dù đau lòng nhưng cũng ủng hộ Phó Tiểu Tiểu vô điều kiện. Nhưng mà hai người muội khống trong nhà không phải rất ủng hộ. Phó Tử Ngọc không chỉ một lần ôm chặt lấy Phó Tiểu Tiểu nói: “Em không cho chị đi nhảy, chị nhìn xem, đôi chân xinh đẹp của chị cũng biến hình luôn rồi, không phải con gái luôn yêu thích sự xinh đẹp hay sao?” Còn Phó Tâm Ngô sẽ luôn im lặng mang đến đồ bảo hộ hoặc chăm sóc bàn chân cho Phó Tiểu Tiểu, dặn dò Phó Tiểu Tiểu chăm sóc chân mình thật tốt……..

Năm mười tám tuổi, bởi vì xuất sắc thành công diễn chú nhỏ, Thụy mĩ nhân tinh linh đáng yêu trong rạp hát lớn của quốc gia nên Phó Tiểu Tiểu cuối cùng cũng được như ý nguyện bước chân vào đoàn Berlin. Mặc dù trong mắt đoàn trưởng Denis cô vẫn chỉ là một minh tinh nhỏ của Berlin, là người có dáng vẻ xinh đẹp nhất của đoàn, có một chút thiên phú nhưng cũng không quá thu hút các phần tử khác, chỉ là một diễn viên múa nho nhỏ mà thôi.

Ngày đến Berlin ở nước Đức trời mưa rất lớn, Phó Tiểu Tiểu một mình đẩy một xe đẩy chờ cả ngày nhưng không thấy người đến đón mình, nhìn cửa ra vào rất lâu nhưng không thấy tấm biển đề tên mình. Nhớ tới lúc còn ở trong nước cô luôn thề son sắt rằng sẽ có người đến đón mình, vì vậy cô từ chối ý tốt của cha, mẹ, anh trai và em trai, ngồi trên máy bay lại dùng điện thoại chơi trờ chơi đến không còn chút pin nào, cô bực tức cau mũi, vỗ vỗ cái đầu mình.

Sau nhiều giờ, cuối cùng xác nhận là không có ai đến đón mình, Phó Tiểu Tiểu không thể làm gì hơn là phồng má lên, nhỏ giọng nói với mình một câu cố gắng lên, sau đó thở dài đẩy hành lí ra cửa sân bay đón taxi. Mưa rất to. Gió cũng lớn, Phó Tiểu Tiểu có cái ô nhưng vẫn bị ướt hết, ngay lúc cô nhìn trái phải xung quanh xem có ai thảm hơn mình không, trong lúc vô tình cô nhìn thấy trên con đường nhốn nha nhốn nháo người da trắng có một thanh niên người Trung Quốc. Chân anh ta rất dài, gò má đẹp mắt, lông mi dài, đôi mắt cũng to. Nhưng điều thực sự khiến Tiểu Tiểu chú ý đến anh ta là trong tay anh ta đang ôm một thùng giấy, người đàn ông kia dùng tư thế bảo vệ dùng áo khoác của mình chùm lên thùng giấy kia, cả người có xu hướng bước nhanh về phía trước, thỉnh thoảng còn lo lắng cúi đầu nhìn một chút. Mà Phó Tiểu Tiểu nhìn thấy trong thùng kia là một con tiểu cầu đáng yêu. Tiểu cầu cũng có lúc nghịch ngợm nhô đầu ra khỏi quần áo, người đàn ông kia lập tức vươn tay, nụ cười có chút bất đắc dĩ lại có chút thương tiếc dừng lại cẩn thận để đầu nó lại trong thùng.

“Oa. Thật là đáng yêu quá đi.” Phó Tiểu Tiểu nhìn cảnh này trên phố khiến cô không khỏi bật cười thành tiếng, tâm tình cũng đột nhiên tốt hơn nhiều, đột nhiên cô cũng quên mất là mình đứng đó làm gì, nhìn chằm chằm về phía người đàn ông kia đi đã sớm không nhìn thấy bóng dáng, lúc lâu sau cô mới giật mình phát hiện mình đã bỏ lỡ mấy chiếc taxi. d.i.ễ.n..đ.à.n..l.ê q.u.ý..đ.ô.n.

Trước khi ra khỏi nhà, Phó Quân Nhan ôm con gái bảo bối của mình vào phòng, anh ý vị sâu xa nói với đứa nhỏ: “Tiểu Tiểu, cha mẹ sẽ không dùng danh nghĩa yêu con để quấy rầy sự trưởng thành của con, con muốn làm gì, đều phải làm. Cuộc sống rất ngắn, thành công hay thất bại đều không có gì là không được. Nhưng mà con phải nhớ, thế giới bên ngoài mưa gió rất nhiều, được mất là chuyện bình thường, mà quan trọng nhất là giữ vững trái tim mình, không được quên đi mục đích ban đầu.” Mà cô gái thông minh cũng rất nghiêm túc gật đầu một cái.

Quả nhiên, ngày thứ nhất Phó Tiểu Tiểu vào kí túc xá của đoàn Berlin cô đã biết được cha mình nói đúng, bên ngoài quả thực rất nhiều mưa gió. Không chỉ cách ông trời chào đón cô khi cô đến không được thoải mái, cô còn bị xa lánh………. Thành viên nam trong đoàn đối xử với cô rất ân cần, nhưng những thành viên nữ trong đoàn lại không thèm để ý đến cô…. Đoàn trưởng Denis cũng không coi trọng cô, vỗ vỗ bả vai cô nói: “Cô phải luyện tập nhiều hơn.” Chỉ vậy đã là xong rồi…..

Cô ở trong đoàn rất lúng túng, cái này khiến cô nghĩ đến em trai Tử Ngọc của mình, có một lần Tử Ngọc nghiêm túc nói với cô: “Chị, em rất lo lắng cho chị.” Cô nghiêng nghiêng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngờ hỏi tại sao? Đứa trẻ thối đó lại nhếch miệng cười hì hì nói: “Lòng ghen tị của con gái rất lớn. Nghe nói những cô gái xinh đẹp luôn bị chèn ép, chị, sau này chị biết làm sao đây?” Cô nhớ khi đó cô gõ mạnh một cái lên đầu Tử Ngọc, nói: “Chuyện này mẹ đã nói từ sớm rồi, ghen tị là đáng giá hưởng thụ, phải cười.”

Vì vậy, Phó Tiểu Tiểu luôn giữ vững nụ cười của mình. Giày và váy diễn của cô bị người ta phá hủy cô vẫn luôn mỉm cười, cửa phòng cô bị người ta chặn ổ khóa cô vẫn luôn mỉm cười, họ quơ tay múa chân trước mặt cô thì cô vẫn cười. Điều này khiến những cô gái thông minh sẽ biết, không nên để thời gian lãng phí trên những người không có liên quan, cô có thời gian chơi với những người này còn không bằng cô đi về nhà ngủ……

Sau khi tới nước Đức được hai tháng, cuối cùng Phó Tiểu Tiểu cũng tham gia buổi biểu diễn đầu tiên của đoàn Berlin, mặc dù chỉ là diễn viên múa trong một đội, mặc dù không có ai chú ý đến cô, nhưng cô cũng rất vui vẻ, cô cảm thấy càng ngày mình càng cách gần với ước mơ hơn.

Một hôm cô gặp lại người mà cô nhìn thấy ở trước cửa sân bay trong ngày đầu tiên khi đến Đức. Nhưng mà nhìn lại giống như không phải anh ta. Bởi vì lần này anh ta mặc tây trang thẳng thớm, anh ta cười lên trông rất đẹp mắt, hành động tao nhã lễ độ, nhưng lại mang theo một chút xa cách, một chút hơi thở hờ hững. Điều này khiến Phó Tiểu Tiểu không tự chủ được nhớ đến ngày đó, thời tiết mưa to gió lớn, anh ta nhìn thùng giấy trong tay, bên môi là nụ cười ấm áp, anh ta như vậy nhìn thực hơn rất nhiều, càng khiến người ta muốn tiếp cận hơn……

Anh ta vừa xuất hiện, thành viên nữ trong đoàn bắt đầu đánh trông reo hò rồi, không cần đi hỏi, không cần dài cổ Phó Tiểu Tiểu cũng nghe được tin tức về anh ta. Anh ta tên là Cố Viễn, chủ tịch tập đoàn Noah, người tài trợ lớn nhất cho đoàn Berlin. Đã kết hôn nhưng chưa ai từng thấy qua vợ anh ta, hơn nữa anh ta rất trể tuổi….

Đã kết hôn………… Phó Tiểu Tiểu cắn môi, âm thầm lẩm bẩm một tiếng.

Ngay lúc Phó Tiểu Tiểu nghe mọi người nói chuyện, cái đầu nhỏ cũng cúi xuống suy nghĩ lung tung, đột nhiên tiếng động xung quanh nhỏ đi rất nhiều, cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy CEO đại nhân đẹp trai phong độ, không biết tại sao lại đúng trước mặt cô, nở nụ cười yếu ớt hỏi cô: “Cô tên gì?”

“Phó Tiểu Tiểu.” Phó Tiểu Tiểu bị hỏi ngạc nhiên, theo phản xạ lập tức báo tên tiếng Trung của mình. Xung quanh bởi vì nghe thấy câu trả lời của cô nên bắt đầu ồn ào nghị luận, buồn bực chống lại ánh mắt khó hiểu ở bốn phía, cuối cùng cô chậm chạp vỗ đầu mình, áy náy lần nữa nói ra tên tiếng anh của mình: “Summer.”

“Mùa hè nhỏ nhỏ?” Anh ta nghe vậy lại đột nhiên nở nụ cười với cô, nói một câu tiếng Trung. Sau đó vươn tay ra, lễ độ khiêm tốn nói: “Hoan nghênh cô.” Lần này là dùng một câu nói tiếng Đức tiêu chuẩn.

Giây phút kia, mặt Phó Tiểu Tiểu bởi vì vẻ đẹp từ tính và tiếng cười dễ nghư của anh ta mà đỏ dần lên…..

Phó Tiểu Tiểu là một cô gái biết phấn đấu, cô không chỉ có thiên phú, hơn nữa cô còn rất chăm chỉ, cái này mới là điều đáng sợ. Nội bộ đoàn Berlin cạnh tranh rất khốc liệt, hơn nữa Phó Tiểu Tiểu không sợ khổ không sợ mệt yên lặng cố gắng. là một cô gái chăm chỉ không kết bè kết phái. Không khí trong đoàn cũng vì thế mà khẩn trương hơn nhiều.

Tiểu Tiểu lần đầu tiên diễn trong một đội, người nhà đều rối rít gửi quà tặng đến cho cô. Nhưng khi anh trai Tâm Ngô gửi quà đến, Phó Tiểu Tiểu đang trong phòng luyện múa. Vì vậy, ngày đó, vừa về đến phòng mình, Phó Tiểu Tiểu nhìn thấy là hộp chuyển phát bị rạch phá, mà vũ y (váy múa) màu hồng bên trong cũng bị lôi ra cắt rách. Phó Tiểu Tiểu dừng bước lại nhắm chặt hai mắt nghĩ đến anh trai dụ dỗ cô trong điện thoại: “Mặc dù Tiểu Tiểu của chúng ta hiện tại rất vất vả, nhưng tương lai khi lên sân diễn Tiểu Tiểu của chúng ta sẽ là công chúa nhỏ đẹp nhất, Tiểu Tiểu của chúng ta mặc vũ y là xinh đẹp nhất.”

Vì vậy, khi mở mắt ra, nhìn thứ đồ trước mắt như rác rưởi bị ném xuống đất, vũ y bị cắt nát thì Phó Tiểu Tiểu cũng nổi giận. Cô nhịn xuống khổ sở và chua xót, lần đầu tiên phản kích lại những người bắt nạt cô.

Chỉ thấy Phó Tiểu Tiểu ngẩng gương mặt tuyệt mĩ lên, nhìn thẳng vào những con mắt đang quan sát mình, không thèm chú ý nhặt cái hộp lên, nét mặt bình tĩnh lùi lại, lạnh lùng nhìn lướt qua những con người kia, tay đột nhiên lại cử động kéo chiếc vũ y kia ra. Sau đó rất nhanh cô lấy một con dao nhỏ từ bên trong ra, cứ như vậy, xẹt một tiếng, không chút do dự rạch mấy đường trên miếng vải, ánh mắt hung ác cay cú, tay cầm dao lưu loát sạch sẽ, ánh mắt tràn đầy ác độc. Nhưng một giây tiếp theo, cô nhanh chóng thu hồi con dao, không sao cả để nguyên chiếc hộp ném qua một bên, ngẩng mặt lên nở nụ cười dịu dàng mà ngọt ngào, nhanh chóng trở thành một người thuần mĩ xinh đẹp khiến người khác yêu thương, Phó Tiểu Tiểu, giống như tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Phó Tiểu Tiểu cũng không nói gì, không ồn ào, không náo loạn, chỉ có hành động trong thời gian không tới một phút kia đã khiến mọi người chết khiếp. Cũng bởi vì hành động của Phó Tiểu Tiểu trước sau có sự tương phản quá lớn, giây phút khi cô khép cửa lại, cô nghe rõ ràng tiếng bước chân hốt hoảng, cùng tiếng kêu: “Dọa chết người, dọa chết người rồi…..”

Nói đùa, cha mẹ của Phó Tiểu Tiểu cô là ai chứ. voicoi08#dđlqđ.com

Nhưng mà, sau khi đóng cửa phòng lại, bạn học Phó Tiểu Tiểu vừa mới vô cùng anh dũng rất nhanh đã ỉu xìu. Cô dính người vào cửa nghe tiếng bước chân đã giải tán, mọi người đi hết, cô giống như tên trộm mang hộp chuyển phát có vũ y vào phòng. Lúc này cô cầm chiếc váy của mình bị người khác cắt rách, trừng mắt nhìn, sau đó hốc mắt cũng đỏ lên, sửng sốt một lúc, mới bắt đầu kiểm tra cẩn thận. Khi phát hiện người đó chỉ làm hỏng phần sau của chiếc váy, Phó Tiểu Tiểu sờ sờ hốc mắt cuối cùng cũng thở ra một hơi.

Phó Tiểu Tiểu nhanh chóng đi rửa mặt, nhanh chóng thay đổi váy, tìm một chỗ tốt trên giường dùng di động chụp hình mình đang mặc chiếc váy, chụp nửa người không bị hỏng, kiểm tra hình rất nhiều lần mới gửi cho anh trai Phó Tâm Ngô, cô viết: “Anh ơi, vũ y thật đẹp. Tiểu Tiểu rất thích.”

Nhưng sau khi nhắn tin xong, Phó Tiểu Tiểu cúi đầu nhìn chỗ rách trên váy, hốc mắt lại đỏ lên. Sau đó cô cất váy đi, dùng sức nắm chặt hộp chocolate mẹ gửi tới, nhân lúc không có ai cô trốn tới nơi tránh nạn tốt nhất, cũng là nơi bí mật của cô, đại lễ đường trong đoàn diễn. Phó Tiểu Tiểu ngồi trong một mảnh tối đen, một mình ngồi trong một góc, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy nước mắt nhìn chằm chằm vào sân diễn không động, tay không ngừng lột vỏ chocolate nhét vào miệng, liên tục liên tục…… Có chút đáng thương cũng có chút đáng yêu, nhìn giống như một chú sóc nhỏ….

Ngay lúc Phó Tiểu Tiểu khóc đến trời đất mù mịt, chocolate nhét đầy vào miệng đến mức phồng lên như cái bánh bao, đột nhiên cô lại nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, đại lễ đường vốn tối đen như mực cũng có ánh sáng xuyên qua, Phó Tiểu Tiểu che miệng, cơ thể nhỏ nhắn run lên, trong lòng vội vàng cầu nguyện: “Không nhìn thấy tôi. Không nhìn thấy tôi.”

Nhưng không may, tiếng bước chân vững vàng từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại phía sau cô. Phó Tiểu Tiểu luống cuống, gương ngốc nghếch vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt, trong miệng phồng lên chocolate, cứ như vậy trợn to hai mắt quay đầu lại. Một cái liếc mắt cô nhìn thấy Cố Viễn. Anh ta cứ như vậy nhìn cô từ trên cao, ánh mắt trời sau lưng chiếu vào cơ thể thon dài tuấn tú của anh ta, toát lên mấy phần cao ngạo, xa cách không nắm được.

Ngay sau đó, anh ta cũng ngồi xổm xuống, nở nụ cười yên tĩnh ấm áp với cô, dịu dàng ôn hòa đưa ngón tay đụng vào mặt cô hỏi: “Cô ở đây khóc sao?”

Ngay lúc Phó Tiểu Tiểu không biết làm sao, anh ta nhanh chóng thu tay lại, lông mi thon dài hơi động, đáy mắt lướt qua mấy phần vui mừng, nhìn bên cạnh cô đột nhiên hỏi: “Đó là chocolate sao?”

Phó Tiểu Tiểu gật đầu một cái, trừng mắt nhìn.

“Có thể cho tôi một thanh không?”

“A?”

“Tôi thích uống hương vị sữa bò.” Lúc này anh ta cười lên để lộ hai lúm đồng tiền xinh đẹp, mà hơi thở trên người anh ta lại khiến cho Phó Tiểu Tiểu đột nhiên cam thấy rất quen thuộc……

Vì vậy cô thử thăm dò gọi: “Cố Viễn…..”

Anh ta gật đầu một cái, tính trẻ con nhìn vào thanh chocolate trên tay cô. Phó Tiểu Tiểu nhìn theo, vội vàng đưa cho anh ta một ít, sau đó nhìn thấy anh ta cẩn thận lột vỏ của thanh chocolate, thỏa mãn nhét vào miệng, nhắm mắt nhai vài cái, mới nhìn cô cười nói: “Cám ơn, ăn rất ngon.”

“Đó là đương nhiên, đây là mẹ tôi tự tay làm.” Phó Tiểu Tiểu kiêu ngạo gật đầu một cái.

Cô Viễn hơi dừng một chút, bàn tay nắm chặt lấy thanh chocolate, đột nhiên hỏi: “Thật sao? Vậy có thể cho tôi thêm mấy thanh nữa không?”

“Ồ. Cho anh……..” Lúc này Phó Tiểu Tiểu sờ sờ đầu mình một cái, đem toàn bộ số chocolate còn lại cho anh ta.

Anh ta cười cười, lộ ra đôi lúm đồng tiền xinh đẹp, sau đó móc ra một chiếc khăn tay màu lam nhạt, đưa tới trước mặt Phó Tiểu Tiểu, mang theo mấy phần thân thiết nói: “Đây là tôi đáp lễ.”

Phó Tiểu Tiểu nhìn đáy mắt anh ta có nụ cười chân thành, lại nhìn anh ta đnag chỉ chỉ vào mặt mình, đưa tay nhận lấy, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

Tác giả: “Các bạn đoán xem là ai?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT