Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 25: Chương 24

Mới vừa rồi khi tôi rơi vào mơ hồ, bi kịch ở trước mặt mọi người trên xe dính vào người Phó Quân Nhan… Quả nhiên khi vào trong phòng hóa trang tôi bị bài xích bởi các nữ diễn viên. Đặc biệt là Quý Khiết Nhi, ánh mắt kia rất gian xảo. Tôi rụt cổ một cái trốn đằng sau lưng của Phòng Đinh Việt, quả nhiên nhìn thấy cô ta cười một cái đến rực rỡ động lòng người đứng lên. Trong lòng tôi thầm nói, thật là lợi hại. Anh Đinh Việt quay đầu lại nhàn nhạt liếc tôi một cái, sau đó tôi rất chân chó (nịnh bợ) cười khúc khích với anh, anh lắc đầu một cái, quay đi chỗ khác.

Vốn là màn khiêu vũ sau này là do các khách mời tự do quyết định, kết quả người dẫn chương trình lại nói là rút thăm để quyết định.

Tôi nhìn Thư Sảng bị người Nhị Hào, diễn viên nam của ‘Thiên đường Bạch Vũ’ đưa đi, hai người bọn họ đứng cùng một chỗ, giống như là hai người đàn ông đứng cạnh nhau vậy, tôi cảm thấy rất là phiền muộn…. Chị Nhược Phàm nháy mắt ra dấu với tôi, vẻ mặt kia nói rõ ràng là Thư Sảng không hề có ngực… Tôi rất bình tĩnh nhìn qua chân chị ấy, chị ấy bày ra vẻ mặt như muốn cắn tôi vậy. Phòng Đinh Việt rút trúng Quý Khiết Nhi, lúc tôi cười nhìn anh ấy vẻ mặt của anh vẫn là nhàn nhạt như cũ. Tôi không khỏi cảm thấy gió bên tai thật uy lực, chị Nhược Phàm và Thư Sảng ngày ngày nói huyên thuyên, quả nhiên là cũng có chút ảnh hưởng đến anh Đinh Việt. Thật thần kì là tôi lại bị Phó Quân Nhan bốc vào. Tôi nhìn anh đang đi về phía tôi, tôi nghiêng đầu một lúc lâu ngắm anh sau đó mới vươn tay. Trong lòng tôi cảm thấy thất thần, đây đúng là nghiệt duyện mà. Anh nắm chặt lấy tay tôi, thấp giọng hỏi: “Tỉnh chưa?”

Tôi bĩu môi, trong miệng vẫn còn vị đắng của café, nói: “Sáng sớm hôm nay không được uống sữa tươi.”

Anh nghe vậy hơi cúi đầu cười cười, hàng lông mi vểnh lên hơi rung rung, rất là đẹp mắt, nói: “Một lúc nữa sẽ bù lại cho em.”

Tôi vừa nghe thấy, hai mắt đã sáng rực lên.

Trò chơi thứ nhất cho nóng người có tên là ‘Đương nhiên’. Hai bên có thể nói bất cứ cái gì, ví dụ như Giáp nói Ất là bất kể cái gì, làm người khác bị thương, tỏ tình gì đó, chỉ cần Ất có thể tiếp chiêu, trả lời là ‘Đương nhiên’, khi đó trò chơi sẽ được tiếp tục. Sau đó đổi ngược lại, Ất lại bắt đầu nhằm vào Giáp như là kích thích nha, phỉ báng nha, công kích nha, thật thật giả giả đều có thể. Nếu như Giáp không có cách nào tiếp chiêu, thì sẽ không trả lời ‘đương nhiên’, vậy chính là thua. Ví dụ, A nói: ‘Hôm qua tôi thấy bạn cởi truồng chạy.’ B tiếp chiêu trả lời ‘Dĩ nhiên’ bày tỏ chuyện này tôi nhận. Sau đó đến lượt B công kích lại A ‘tôi nhìn thấy bạn dắt theo chó cùng nhau cởi truồng chạy.’ Nếu B không thể trẻ lời được ‘dĩ nhiên’, đó chính là thua. Trả lời, tiếp chiêu, cứ như vậy tiếp tục công kích lẫn nhau.

Tiến vào trò chơi đầu, nam nữ khách mời đều thống nhất phải mặc quần áo thể thao ra sân, tôi rất hài lòng khi thấy bộ quần áo màu hồng, chất liệu vải cũng rất đẹp, tôi rất muốn tiến lên cọ cọ vài cái, giống như tiểu Khải vậy… Khách mời nam là quần áo thể thao màu xanh, lúc Phó Quân Nhan đi ra, mầu sắc này làm cho khí chất của anh trở lên ấm áo rực rỡ, để cho ánh mắt của mọi người cũng sáng lên… Lúc Phòng Đinh Việt đi ra quả nhiên là một khối băng di động, màu sắc rực rỡ như vậy mà vẫn không thể che đi khí chất lạnh như băng trên người anh.

Tôi không giải thích được, đối thủ đầu tiên ra sân lại là Thư Sảng.

Ánh mắt của cô ấy lóe sáng nhìn tôi, rồi nói: “Cố Bảo Bối, cậu chính là hà đồn….”

Tôi trúng đạn, hoa hoa lệ lệ ngã xuống, ai oán mím môi nhìn cô ấy, im lặng đi đến lối ra… Xoay người cực kì oán giận nhìn về Phó Quân Nhan, anh xoa xoa tóc tôi, thay tôi tiếp tục ra sân. Vẻ trầm tĩnh trên mặt đột nhiên hiện lên nụ cười nhẹ, nhưng chỉ là trong nháy mắt, giống như ngàn cây, vạn cây Lê Hoa mở ra, khoảnh khắc tươi đẹp đó, khóe môi anh hơi nhếch lên, hơi nghiêng đầu nhìn về phía Thư Sảng, đáy mắt chứa sự sạch sẽ đến long lanh, giống như là đang trần thuật lại nói: “Cậu là nam sao..” Thư Sảng trúng đạn, vẫn còn đang thẫn thờ trong nụ cười của Phó Quân Nhan, cuối cùng cũng hốt hoảng đi ra.

Hình tượng của Phó Quân Nhan nháy mắt trong cảm nhận của tôi trở lên đặc biệt cao lớn, lần đầu tiên tôi thấy Thư Sảng bị nói là nam, lại còn sau khi bị xử hồi lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cuối cùng ỉu xìu đi ra. Trong lòng tôi không khỏi hô to, công tử Quân Nhan thật là uy vũ.

Khi Phó Quân Nhan chống lại Quý Khiết Nhi tôi bĩu môi, lui về phía sau mấy bước. Nhớ tới câu nói ‘còn nhiều thời gian’ kia của cô ta, thật là đáng đánh đòn…

Quý Khiết Nhi do dự một lúc lâu mới nói: “Anh Quân Nhan, thật vui vẻ vì lần này được hợp tác với anh.” Tôi tránh thoát máy quay, âm thầm liếc mắt, nhìn thấy ở bên kia chị Nhược Phàm đang rất không thục nữ trừng mắt nhìn Quý Khiết Nhi, sâu kín trong lòng nhớ đến hai mươi sáu bàn tay, nhất thời cảm thấy rét lạnh.

Phó Quân Nhan thản nhiên nhìn cô ta nhưng mà lại không nói: “Đương Nhiên.” Sau đó trong lúc chúng tôi đứng một bên chờ anh nói tiếp. Người dẫn chương trình rất kích động ở một bên quạt gió thổi lửa. “Quân Nhan và Khiết Nhi tình cảm thật là tốt. Công tử Quân Nhan như vậy là quá rõ ràng nha. Không sợ người cùng hợp tác tức giận sao?”

Phó Quân Nhan quay mặt sang đưa mắt nhìn tôi một cái, ánh mắt đó ấm áp như ánh mặt trời vậy.

Tôi than thở trong lòng, nhìn ống kính chiếu về chỗ tôi, tôi chỉ có thể hơi nhếch môi lên cười một chút, không nói gì cả. Trong lòng không nghĩ ra được là Phó Quân Nhan đang có ý gì, nhưng mà anh ít giao tiếp với Quý Khiết Nhi cũng làm cho tôi cảm thấy vui vẻ. Cũng lười so đo với anh.

Ánh mắt chị Nhược Phàm lúc này đang sáng lên, đã đi lên đài nói nhỏ gì đó với Phó Quân Nhan, chống lại ánh mắt đối diện đầy kinh ngạc của Quý Khiết Nhi, nhe ra một hàm răng trắng chỉnh tề. Trò chơi lại bắt đầu một vòng mới.

“Chị Khiết Nhi, đã lâu không gặp.”

Vẻ mặt của Quý Khiết Nhi hơi giật giật, trên mặt lại vẫn hiện ra nụ cười ngọt ngào như cũ, cô ta nói: “Đương nhiên. Nhược Phàm tác phẩm mới của em ở đây đang biểu diễn rất tốt nha.”

“Dĩ nhiên, chị Khiết Nhi, chị cũng thể hiện rất tốt, mỗi tập là một vẻ mặt.” Tôi xoay mặt đi, biết chị Nhược Phàm đang kích động.

Không khí như cứng đờ lại, Quý Khiết Nhi vẫn cười như cũ nói: “Dĩ nhiên.’ Sau đó quay đầu nhìn tôi một cái nói: “Nhược Phàm nghe nói trong bộ phim mới này cô muốn làm nữ nhân vật chính hả?”

“Dĩ nhiên.” Chị Nhược Phàm không có một chút nào là chần chờ, gật đầu ngay lập tức, chị liếc nhìn cô ta một cái từ trên xuống dưới, sau đó nói: “Chị Khiết Nhi, từ khi vào nghề đến giờ chị vẫn luôn mặc váy nha, chị rất thích mặc váy hả?”

“Dĩ nhiên.” Quý Khiết Nhi nói tiếp: “Nhược Phàm, có phải cô muốn đá nữ diễn viên chính Tiểu Ái xuống hay không?” Là khích bác li gián à…. Khóe mắt của tôi hơi co rút…….

“Dĩ nhiên.” Chị Nhược Phàm cười sằng sặc lên, sau đó nói: “Hôm nay em mới hiểu được chị vẫn luôn mặc váy vì che đi dáng người thiếu sót nha.” Tôi nhịn không được, thiếu chút nữa là đã phì ra cười, vì vội vàng ngừng cười tôi lại bị sặc một cái. Phó Quân Nhan nhìn tôi với ánh mắt trách cứ, vươn tay vỗ vỗ lưng cho tôi. Tôi hơi le le lưỡi, nghe Quý Khiết Nhi đã dừng lúc lâu nói tiếp: “Dĩ nhiên.” Tiếp theo đó khóe miệng hơi nâng lên nhìn về phía tôi nói: “Cô không vừa lòng với Tiểu Ái hay sao?”

Chị Nhược Phàm cười cười, không chút do dự đáp: “Dĩ nhiên.” Sau đó nhìn chằm chằm vào cô ta nói: “Chị Khiết Nhi, nghe nói có một nữ diễn viên vừa bắt đầu đi diễn, bị diễn viên cũ bắt nạt, tát 26 bàn tay vào mặt diễn viên mới nha.”

Quý Khiết Nhi dừng một chút, đanh mặt nói: “Dĩ nhiên.” Sau đó nói: “Nhược Phàm, không được diễn nhân vật chính người không phục có phải không?”

Chị Nhược



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT