Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 44: Chương 33.3

Mọi người đều yên lặng, đột nhiên lại truyền đến âm thanh người đàn ông khóc thất thanh. Cha Bạch giống như mất hết sức lực ngã ngồi xuống đất khóc không thành tiếng. Bạch Tử Mặc ngồi trên bãi cỏ khóc to thành tiếng, một người đàn ông trưởng thành lại khóc như một đứa trẻ.

Trong đám người không ngừng truyền đến từng trận thở dài, cuối cùng có người lớn tuổi mở miệng: “Cuối cùng vẫn là đứa bé kia phải chịu ủy khuất…”

Bạch Nhan được Hàn Tại Tuấn đưa vào bệnh viện,sau khi rơi xuống nước Bạch Nhan sốt cao liên tục vài ngày. Sau khi tỉnh lại ánh mắt của cô sạch sẽ trong trẻo không còn mang theo một chút buồn đau nào nữa. Khiến mọi người cảm thấy kì lạ chính là sau khi tỉnh lại, Bạch Nhan nhớ rõ tất cả mọi việc nhưng lại quên đi toàn bộ về thân thế của mình, cha và anh trai cô đều quên hết, không nhớ tí nào. Hơn nữa cô còn nói: “Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi, không có người thân.” Hàn Tại Tuấn và A Mạc nhìn nhau nhưng không nói gì, cả hai người đều bảo trì trầm mặc. Chân tướng sự thật gì đó đã không còn quan trọng nữa, bọn họ chỉ cần Bạch Nhan vui vẻ là được.Bác sĩ nói, trải qua một lần đau khổ lớn, nên bệnh nhân tự động lựa chọn quên đi…

Mấy tháng sau, Bạch Nhan và Hàn Tại Tuấn kết hôn. Ngày đó cha Bạch và Bạch Tử Mặc cũng đến. Nhưng mà Bạch Nhan đã không còn nhận ra bọn họ nữ. Cô cười trong trẻo, gật đầu với bọn họ giống như với những người khác. Sau hôn lễ, Bạch Nhan và Hàn Tại Tuấn đến nước Mĩ sống, không lâu sau dưới sự trợ giúp của Hàn Tại Tuấn A Mạc cũng đến nước Mĩ. Hai người đàn ông nhà họ Bạch cũng hiểu được chính mình, cuối cùng cái gì cũng không còn , chỉ còn lại cả đời áy náy.

Màn sau cùng, Bạch Tiêu nghèo túng đứng ở đầu phố chờ Bạch Tử Mặc, cuối cũng nhìn thấy bóng dáng của anh, đuổi theo gọi: “Anh ơi.” Bạch Tử Mặc hơi dừng lại bước chân, nhàn nhạt nói: “Tôi không phải anh cô…”

Tác giả nói: Cám ơn mọi người đón đọc. Hôm nay tặng kèm một vở kịch nhỏ.

Một ngày nào đó Cố Bảo Bối tâm huyết dâng trào, hét lớn một tiếng: “Hôm nay em nấu cơm.”

Phó Quân Nhan và Cố Tiểu An nhìn nhau, yên lặng không nói gì. Cố Bảo Bối thấy vậy, phồng má chống hông hét lên: “Hôm nay em nấu cơm.”

Thân thể nho nhỏ của Cố Tiểu An run lên, lắc lắc hai tay nhỏ, toét miệng vội vã



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT