Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 45: Chương 34

Khi diễn cảnh Bạch Nhan rơi xuống nước, tôi phải chịu biết bao nhiêu là đau khổ ở trong nước. Nếu như so sánh với chị Nhược Phàm, sau khi chị rơi xuống nước chỉ vỗ vỗ mấy cái đã có mấy anh đẹp trai nhảy xuống nước làm anh hùng cứu mỹ nhân thì người thảm nhất vẫn là tôi. Lớn như thế này nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói khi chìm vào trong nước còn đẹp được, nhưng đạo diễn lại yêu cầu cần phải như vậy, hơn nữa còn rất nghiêm khắc nhắc nhở tôi điều đó. Trong lòng tôi xoay vòng không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn hành động rất chuyên nghiệp.

Đạo diễn yêu cầu các hình ảnh gần như hà khắc, đầu tiên yêu cầu tôi chậm rãi chìm từ mặt hồ xuống dưới đáy, quan trọng là trong quá trình này mắt tôi vẫn phải mở, hơn nữa còn phải diễn tả được lần lượt những biến hóa nội tâm phức tạp của Bạch Nhan qua ánh mắt. Tư thế cũng cần phải đẹp, trọng điểm ở giọt nước mắt kia, Bạch Nhan đang chìm trong nước, giọt nước mắt cũng chậm rãi chảy xuống, óng ánh trong suốt.

Lúc này Thư Sảng không có cảnh diễn, thật ra cô ấy có thể trở về khách sạn nghỉ ngơi một chút rồi trở lại sau. Nhưng cô ấy cũng rất tình nghĩa không có rời đi, mà ngồi ở một chỗ giúp đỡ mọi người, lúc thì đưa khăn lông, lúc lại đưa nước ấm. Chủ yếu là cô ấy giúp đỡ tôi, bởi vì người đại diện của tôi không ở bên cạnh, hơn nữa tôi cũng không có trợ lí nào cả. Một mình tôi luôn vội vội vàng vàng, có vẻ như gánh nặng tương đối lớn, cộng thêm mấy tiếng đồng hồ đều ngâm trong nước diễn đi diễn lại, hốc mắt cũng đỏ lên, da cũng nhăn lại, mệt lả cả người. Lúc này, Thư Sảng luôn ở bên cạnh giúp đỡ tôi, lần đầu tiên cô ấy không hét to hét nhỏ với tôi. Cuối cùng khi cảnh quay này thành công, tôi hoàn toàn là nhờ anh Đinh Việt vớt lên bờ, cả người không còn chút sức lực nào cả, nếu ngất xỉu đi thì sẽ không cần diễn nữa rồi.

Nhân viên trong đoàn công tác khi nghe thấy đạo diễn nói: “ok.” Thì mọi người đều dừng lại công việc đang làm, cùng nhau vỗ tay chúc mừng.

Sau đó, có hai người đứng đằng sau đạo diễn “thăm dò” trở về, nghe thấy hai người đều chậc chậc khen ngợi , tôi cảm thấy vừa kiêu ngạo, vừa thấy mệt mỏi. Tôi khoác khăn trên người được Thư Sảng đỡ vào phòng thay đồ.

Sau đó khi quay cảnh nằm trên giường bệnh, tôi ngủ luôn tại đó. Khi Thư Sảng và Phòng Đinh Việt diễn xong lại thấy tôi nằm yên tại chỗ không có chút động tĩnh nào cả, mọi người cùng nhìn lại thì còn thấy tôi xoay người phát ra tiếng khò khè…. Về sau đạo diễn nói: “chúng ta sẽ lấy hình ảnh này làm thông tin ngoài lề tung lên mạng xã hội, lấy sự cố gắng của chúng ta công bố rộng khắp để thu hút người xem.” Vì thế, tôi cảm thấy có chút hối hận, biết vậy thì cũng không dám ngủ như vậy…..

Tổ diễn hơ khô thẻ tre, sau đó mọi



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT