Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 46: Chương 34.2

Chính thức tham gia vào cuộc sống của Phó Quân Nhan sẽ phát hiện ra anh là một người rất bận rộn, hình như lúc nào công việc của anh cũng chất đống không thể giải quyết xong được. Nếu như không nhìn thấy máy fax trên bàn làm việc của anh không ngừng truyền đến những tài liệu, bạn sẽ chỉ cảm thấy, anh là một người nhã nhặn, lịch sự, hàng đêm đều chăm chú đọc sách. Tôi nghĩ, Phó Quân Nhan được gọi là công tử, không chỉ bởi vì vẻ mặt anh tuấn, mà còn vì khi anh làm bất cứ chuyện gì cũng đều rất ung dung, không nhanh cũng không chậm, mãi mãi cũng chỉ dùng một nét mặt ôn hòa, không sợ hãi, không tươi cười.

Có một hôm, tôi nhìn vào máy tính của anh thấy màn hình đang mở đồ thị giao dịch chứng khoán, tôi tò mò hỏi anh: “Anh chơi cổ phiếu nữa à?”

Anh lắc đầu một cái, chỉ vào một đồ thị cổ phiếu đơn độc trên màn hình nói: “Anh chỉ có một cổ phiếu này từ ban đầu thôi.” A…. Tôi bị một trận kinh ngạc, ghé đầu nhìn vào màn hình, nhỏ giọng nói thầm: “Phó Quân Nhan, tất cả đều là đường màu hồng, trúng quả to rồi.”

Anh chì nhàn nhạt nhìn qua, nói: “Vậy thì tăng đi……” Tôi sờ sờ cái mũi của mình.

Lại qua mấy hôm nữa tôi lại thấy số cổ phiếu đó bị đánh thành vấn đề ST, sau đó bị hội kiểm soạt cổ phiếu dừng bài lại để kiểm tra.(Em chịu, không hiểu chỗ này, mọi người biết bảo em với ạ.) Tôi buồn bã nghiêng đầu hỏi anh: “Caid cổ phiếu đó nếu kiểm tra ra vấn đề gì thì sẽ bị bỏ đi, vậy lần sau làm sao có thể làm được nữa?”

“Hả?” Anh cười cười, sờ đầu tôi an ủi: “Vậy thì coi như không có thôi…..”

Kết quả là bị miệng quạ đen của tôi nói trúng. Công ty đó bị điều tra ra vấn đề vô cùng nghiêm trọng, công ty đó tuyên bố phá sản, cổ phiếu cũng bị kéo theo giảm over rồi. Tôi vừa nghĩ đến đã cảm thấy rất buồn phiền, đó là tiền đó. Cổ phiếu ban đầu rất đáng giá đó….

Nhưng Phó Quân Nhan chỉ hôn nhẹ tôi, nói: “Cá nóc ngốc nghếch, yên tâm, chúng ta vẫn có cơm ăn…..”

Đôi khi Phó Quân Nhan phải thức đêm, ngồi trong thư phòng mở hội nghị bằng video, thường thường phải đến rạng sáng anh mới đi ngủ. Đôi lúc tôi sẽ được đóng vai ‘hiền thê lương mẫu’, đi vào đắp cho anh cái chăn, hoặc là pha cho anh một cốc trà nóng đặt lên bàn làm việc của anh, sau đó lại nhẹ nhàng đi ra.

Tôi cũng không biết anh đang thảo luận vấn đề gì. Khi anh bàn bạc công việc vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng như cũ, nhưng lại mang theo cả sự cao quý, khiến cho người ta vừa nhìn cũng có thể đoán ra đây là một người bông vải che đấu đao kiếm, không thể lừa dối. Nhưng mà có một lần, tôi cũng chỉ được thấy một lần, hình như anh tức giận, vẻ mặt anh rất lạnh lùng, giọng nói thì vẫn ôn hòa, nhưng khí thế hoàn toàn không giống như từ trước đến giờ, không biết vì lí do gì, nhưng trong lòng tôi lại giống như không thích dáng vẻ đó của anh.

Trong lòng tôi, Phó Quân Nhan luôn luôn ấm áp, vĩnh viễn đều là dáng vẻ dịu dàng ôn nhu đẹp đẽ….. Ví dụ như, anh luôn có cách rút ra các biện pháp, thời gian chơi với An An, ở bên cạnh tôi, chăm sóc chúng tôi, cẩn thận, tỉ mỉ, chu đáo.

Tôi cảm thấy đau lòng cho anh, hỏi anh: “Anh vội lắm à? Vậy để em đi nấu cơm nhé.”

Anh lại lắc đầu nói không vội, xoay người đóng cửa thư phòng, ôm tôi vào trong ngực, bày ra vẻ mặt xấu xa nói: “Không xem nữa thì sẽ không bị vội vàng.” Giọng điệu kiêu giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.

Tôi và Phó Quân Nhan luôn ngầm hiểu, cũng không phải hai người chúng tôi cố ý che giấu tình cảm lưu luyến, nhưng chúng tôi cũng không mong chờ mọi


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT