Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 47: Chương 35

Cuối cùng cũng đến ngày phim “Cô bé lọ lem màu đen” phát sóng tập cuối cùng lên truyền hình, tôi và Phó Quân Nhan rất kiên nhẫn cùng nhau ngồi chờ trên ghế salon. Rất nhiều diễn viên từng nói rằng họ không bao giờ xem những tập phim, những cảnh quay mà mình đã diễn, bởi vì như vậy khiến cho họ cảm thấy rất khó chịu. Nhưng tôi và Phó Quân Nhan lại không phải những diễn viên như vậy. Tôi rất vui sướng hỏi Phó Quân Nhan: “Có phải bởi vì khi nhìn mình trên tivi cảm thấy rất tốt đẹp, rất hạnh phúc không nhỉ?” Vẻ mặt rất đáng ghét….

Anh sờ sờ đầu tôi nói: “Là bởi vì chỉ khi xem lại thì mới có thể tự mình đánh giá xem bản thân mình diễn còn sai sót ở chỗ nào.” Tôi im nặng, tôi chỉ là người bình thường!

Sau khi xem đến phần cuối của tập phim, Phó Quân Nhan lấy tay vuốt ve mắt tôi, trong mắt anh còn mang theo cả sự đau lòng, xem xong những hình ảnh tuyệt mĩ kia, anh chỉ hỏi tôi: “Diễn như vậy trong bao nhiêu lâu?”

Tôi giơ đầu ngón tay với anh, anh gật đầu một cái, hai hàng lông mày nhíu lại một chỗ, cúi đầu kiểm tra ánh mắt tôi. Tôi cảm thấy sự đau lòng trong mắt anh, tôi đặt tay lên mu bàn tay anh, cảm thấy rất ấm áp trong lòng, bình tĩnh nói: “Khi em mới bắt đầu diễn, tự tưởng tượng ra những hình ảnh sau khi hoàn thành cảm thấy rất hăng hái. Nhưng mấy giờ về sau thì em lại không nhịn được tự nghĩ trong lòng, chết chìm khó nhìn muốn chết, đẹp mắt chỗ nào không biết. Lại sau đó, khi đã phải diễn đi diễn lại đến mười tiếng đồng hồ mà vẫn không giải quyết được vấn đề em cảm thấy bản thân mình sắp phát điên lên rồi, bên cạnh đó em lại cảm thấy không tin bản thân mình không làm được. Hiện tại, khi nhìn thấy những hình ảnh tuyệt vời này, em chỉ có một suy nghĩ, thì ra chết chìm cũng có thể đẹp mắt như vậy. Em chỉ cảm thấy cái giá phải bỏ ra như vậy cũng rất đáng. Phó Quân Nhan, anh xem xong có cảm thấy kiêu ngạo không?”

“Có.” Anh đáp lại một tiếng, mãi cho đến khi bộ phim kết thúc cũng không nói thêm điều gì nữa.

Tôi không muốn anh phải đau lòng vì tôi như vậy, mặc dù anh im lặng yêu thương khiến cho tôi cảm thấy rất hạnh phúc, anh chính là chỗ dựa của tôi. Tôi nghĩ nghĩ rồi đẩy đẩy Phó Quân Nhan, nghiêng người đến gần chỗ anh, ôm lấy cánh tay anh hỏi: “Phó Quân Nhan, gọi là ‘Cô bé lọ lem màu đen’ thì đáng ra nhân vật lọ lem phải tà ác hơn chứ nhỉ? Em vẫn chờ biên kịch cho em một cơ hội đóng vai ác, diễn mấy người xấu cơ. Từ đầu đến giờ em vẫn luôn mong Bạch Nhan có thể hóa sói cơ. Thật là, từ đầu tới cuối em không hề cảm nhận được sự trả thù của Bạch Nhan gì cả. Mà hơn nữa đến cuối cùng hai cha con nhà họ Bạch và Bạch Tiêu cũng đâu có nhận được sự trừng phạt gì đâu cơ chứ? Vậy cuối cùng thì đen ở chỗ nào vậy?” Đây chính là vấn đề khiến tôi rối rắm lâu nay, chị Nhược Phàm hô to gọi là lừa đảo, cuối cùng thì biên kịch vẫn cho chị ấy ngồi trên ghế của nhân vật ác thành tính. Tôi


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT