Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 48: Chương 35.2

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng trên đời này người biết mối quan hệ của tôi và Phó Quân Nhan thì ngoài tôi ra chỉ có Phó Quân Nhan mà thôi, tất nhiên còn cả An An không hiểu mọi chuyện nữa. Tôi không nghĩ rằng Phó Quân Nhan lại thông báo cho người đại diện của mình từ trước đó rồi, thì ra người ta đã sớm biết mối quan hệ của chúng tôi. Vừa nghĩ như vậy tôi lại thấy mối quan hệ giữa tôi và người đại diện của mình- chị Vạn Thanh thực sự là quá xa lạ rồi. Nhưng mà chỉ cần nghĩ tôi chị ta lén lút lấy xe bảo mẫu của tôi đi dẫn dắt người mới, tham gia các hoạt động cá nhân khác, lần này khi tôi nghỉ phép thì càng trực tiếp đối xử lạnh nhạt với tôi. Tôi có thể hiểu là người đại diện này của tôi mang một cái đầu không trong sáng, không hướng về phía tôi rồi….

Nhưng Phó Quân Nhan cũng giống tôi mà, đều là những diễn viên có số lượng tác phẩm phim đã diễn xong không thể coi là nhiều được, là một trong số những diễn viên có ít “sản phẩm”. Hai người chúng tôi đều không thể tính vào trong những chiến sĩ thi đua bậc trung được. Nhưng tại sao người đại diện của anh lại vừa lợi hại, vừa nhiều tài năng như vậy cũng đồng ý ở bên cạnh anh, hơn nữa còn là người đại diện rất có trách nghiệm trong công việc. Người đại diện của tôi lại như vậy…… Tôi lắc đầu thở dài, coi như mình là một đứa trẻ xui xẻo thôi….. Thật là đau đầu mà…

Tôi mở của ra để Từ Kinh Kỷ thay giầy vào nhà, anh ta lại cảm ơn rồi lắc đầu với tôi. Anh ta đứng trước cửa, lấy tay gõ vào cánh cửa. Phó Quân Nhan đi ra từ thư phòng, nhìn thấy tôi đứng sau người đại diện của anh cũng chỉ gật đầu một cái, anh đưa cho tôi tranh tuyên truyền anh đang cầm trong tay. Lúc này tôi mới thấy Từ Kinh Kỷ khom người thay giầy đi theo anh vào thư phòng. Khi tôi đóng của lại cho hai người họ thì thấy hình như Từ Kinh Kỷ đang khom người lấy từ trong balo ra một tập kịch bản và hợp đồng, khi anh ta đưa cho Phó Quân Nhan thì lại đưa bằng hai tay, hơn nữa còn khom người cúi đầu nữa. Cả người tôi hơi run lên, sao tôi lại có cảm giác như Phó Quân Nhan không phải là một diễn viên dưới tay của Từ Kinh Kỷ mà giống như ông chủ của anh ta hơn nhỉ…. Cuối cùng là tại sao lại có thể kiến cho một người đại diện đầy tài năng và kiêu ngạo có thể ngoan ngoãn phục tùng như vậy cơ chứ?... ... Vì sao tôi lại không có loại khả năng này vậy? Trong lòng tôi cảm thấy buồn phiền…

Có thể hiểu ra rằng những hợp đồng trong túi sách của người đại diện cũng có nghĩa là đại diện cho một khối lượng công việc lớn, mặc dù trong lòng tôi biết là những hợp đồng kia mới chỉ đưa ra để chọn lựa thôi, nhưng vẫn không nén được sự sợ hãi trong lòng….. trong lòng tôi cũng biết, có Phó Quân Nhan, chính là một sự đảm bảo, Phó Quân Nhan đến, những nhà tài trợ kia cũng tự nhiên tìm tới cửa, tỉ lệ người xem tivi càng không cần lo lắng, sự hâm mộ của mọi người thì càng không có ai có thể sánh bằng…

Hình như mọi người cũng dần dẫn phát hiện ra rằng, Phó Quân Nhan , luôn trở thành người đại diện cho những trào lưu đi đầu.

Hôm đó tôi cảm thấy rất buồn chán nên nghĩ các biện pháp để chêu chọc Phó Quân Nhan. Tôi bướng bỉnh lấy chiếc nơ màu vàng của Cố Tiểu An buộc lên cổ Phó Quân Nhan, hơn nữa còn mạnh mẽ yêu cầu anh phải đi ra cửa như vậy. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương và cưng chiều, anh cũng đồng ý, không hề có chút phản kháng nào. Vì vậy, hôm đó anh mặc một chiếc áo t-shirt màu xám tro, trên cổ thì lôi thôi lếch thếch đeo chiếc nơ màu vàng của An An, cứ như vậy đi tới tổng công ty quốc tế Huy Đằng. Nhưng tôi không nghĩ rằng, mấy ngày sau tôi lái xe vào nội thành, trên đường có rất nhiều người đàn ông, cậu nhóc…. Quan trọng là ở chỗ hơn nửa số người đó đều đeo những chiếc nơ nho nhỏ trên cổ. Tôi chỉ có thể im lặng, ngửa mặt lên trời thở dài…..

Tôi lo hai đứa nhóc trong nhà nghịch ngợm ảnh hưởng đến hai người bọn họ đang làm việc. Tôi đi đến góc phòng khách nhấc Tiểu Khải đang nằm dài trên tấm đệm và Cố Tiểu An đang ngồi tập chung nghiêm túc chơi xếp hình lên. Cố Tiểu An đang chơi bị tôi cắt đứt nên tỏ ra rất không vui, cúi đầu nhỏ xuống, gương mặt


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT