Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 50: Chương 36

Đối với một đứa trẻ như An An thì mọi ngóc ngách trong nhà đều là chỗ để cậu nhóc thám hiểm, mỗi dụng cụ trong nhà đều là đồ chơi của cậu nhóc. Lúc thì Cố Tiểu An tò mò với cặp hồ sơ của Phó Quân Nhan, lúc thì cái này lúc lại tò mò cái khác, một lần tôi thấy cậu bé cầm con dao gọt hoa quả lên chơi, khi đó tôi bị dọa sợ gần chết. Tôi vội vàng cướp lại con dao từ trong tay cậu bé, nhanh chóng cất con dao lên cao, ôm chặt An An vào lòng tôi mới nói: “An An ngoan nhé, đó không phải đồ chơi đâu, không thể đụng vào được, nếu bị nó cắt vào tay sẽ rất đau đó.” Cậu bé ngây thơ gật đầu, cả cơ thể nhỏ bé rúc sâu vào lòng tôi, ngay cả nhìn lại một lần cậu cũng không hề nhìn.

Lại qua vài hôm, cậu bé lại mở to cặp mắt đen láy, trong mắt tràn đầy sự tò mò, cậu cầm con dao gọt hoa quả lên nhìn đi nhìn lại, giống như đang nghiên cứu một việc gì đó rất tỉ mỉ. Tôi nhìn thấy vội vàng ngăn cản nhưng không được. Vậy nên chỉ cần khi tôi vừa rời khỏi cậu nhóc đã lo lắng không biết cậu có bị thương không nữa? Tôi đành đẩy đẩy Phó Quân Nhan nói: “Em nói mãi mà không được, anh đi xem một chút đi, nhắc nhở bé, không cho phép bé cầm dao chơi đùa như vậy được.”

Vậy mà thái độ của anh lại rất bình thản, chỉ liếc mắt nhìn con dao được tôi đặt lên một vị trí cao, sau đó anh cầm lấy dao đặt xuống một vị trí thấp mà An An có thể với tới được. Sau đó anh lại chậm rãi nói: “Lần sau nếu An An còn chơi dao thì em cũng đừng ngăn cản nữa, kệ cho cậu nhóc chơi đi.” Tôi ngạc nhiên, tôi muốn hỏi, vậy nếu An An cắt vào tay thì làm sao bây giờ? Tôi lại thấy trong mắt anh hiện lên một sự chắc chắn, tôi hơi nhếch môi, cuối cùng cũng không nói gì cả, ngoan ngoãn đồng ý. Tuy tôi rất tin tưởng anh, tôi biết anh làm gì đều có mục đích, nhưng tôi vẫn nhịn không được nói thầm trong lòng, Vật nguy hiểm như vậy mà lại để cho một đứa trẻ chơi là sao cơ chứ? Vẫn tình huống như vậy, mỗi ngày tôi đều nhìn chằm chằm vào An An, cả trái tim của tôi cũng vì lo lắng mà giống như bị vọt lên tận cổ họng.

Hôm đó, An An khóc rất to, Tiểu Khải cũng kêu rất buồn bã, tôi đang phơi quần áo, vội vàng bỏ lại chạy vào trong nhà, tôi thấy cả cơ thể nhỏ nhắn của Cố Tiểu An nằm trong phòng khách, trên tay có một vết thương đang chảy máu, con dao gọt hoa quả cũng dính máu đang nằm lăn dưới sàn nhà, cả bộ lông rậm rạp màu trắng của Tiểu Khải cũng bị dính máu. Phó Quân Nhan đứng một bên, yên lặng nhìn Cố Tiểu An đang nằm khóc nức nở trên sàn nhà. An An bị đau đến nhắm hết mắt lại, gương mặt nhỏ nhắn cũng nhăn nhúm lại, cả cơ thể nhỏ bé cũng run lên từng trận. Vừa khóc nức nở vừa kêu đau không ngừng, cả giọng nói cũng khàn khàn. Tiểu Khải vây quanh người Phó Quân Nhan, kêu lên mấy tiếng thê thảm mà ẩn chứa cả sự lo lắng, hai mắt đỏ sậm. Vậy mà Phó Quân Nhan vẫn không có phản ứng gì cả, anh vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Tôi đau lòng muốn chết, tôi muốn tiến lên ôm An An vào lòng lại bị Phó Quân Nhan cản lại. Cánh tay anh ngăn cản trước mặt tôi, lắc lắc đầu với tôi, trong ánh


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT