Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 51: Chương 36.2

Tôi nghĩ nghĩ, vỗ vỗ vào đùi mình nói: “Anh nằm xuống đây nghỉ tí đi.” Anh nhướng mày nhìn tôi, tôi mạnh mẽ kéo anh nằm xuống, gối đàu lên đùi tôi, tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của anh, nhẹ nhàng ấn vào hai thái dương để anh có thể thư giãn hơn. Tôi nghĩ nghĩ lại hỏi: “Về sau khi anh để An An tự mình nhặt dao lên, có phải muốn để cho cậu bé vừa phải có tinh thần trách nghiệm, hơn nữa còn phải tự vượt qua sự sợ hãi của bản thân đúng không?”

Anh không nói gì, chỉ tập chung nhìn tôi bằng ánh mắt rất dịu dàng, khẽ gật đầu.

Tôi thở dài, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, người đàn ông này nha, tâm tư sâu xa như vậy, làm việc lại vô cùng quyết đoán, tình yêu lại rất kín đáo…..

“Phó Quân Nhan, anh chính là một người cha tốt…” Nghe thấy tôi cảm thán như vậy, anh cũng không nói gì, chỉ có khóe môi hơi nhếch lên, nhắm hai mắt lại.

Lúc piano được đưa tới thì Phó Quân Nhan lại phải đi công tác, anh đang chuẩn bị hành lí, cầm vé máy bay đến Dubai. Tôi im lặng, không hỏi gì nhiều, nhưng trong lòng lại thắc mắc, vì sao anh lại phải đến Dubai công tác cơ chứ?

Mỗi chiếc piano đều có âm thanh đặc trưng của nó. Chiếc đàn này của chúng tôi là do Phó Quân Nhan chọn đi chọn lại sau đó mới quyết định. Đàn Steinway, được sản xuất ở nước Đức, nó được cả thế giới công nhận là minh chủ piano. Âm sắc của nó rất nhẹ nhàng mà cũng có sức lôi cuốn riêng, quan trọng nhất là nó có một sự cao quý ung dung không nói thành lời. Cá nhân tôi cho rằng, tuy chiếc đàn này là mua cho An An, nhưng nó lại rất xứng với công tử Quân Nhan đi. Chỉ tiếc là An An bị thương ở tay vẫn chưa khỏi mỗi ngày cậu bé đều bày ra vẻ mặt ủ rũ đau xót cho thân phận, nguyên nhân ở đây không phải vì đau đớn ở tay mà là do không thể kéo đàn được. Mà dạo này tôi cũng bắt đầu bận rộn, không còn thời gian yên tĩnh đánh đàn nữa.

Phó Quân Nhan nhìn ra sự tiếc nuối của tôi, bày ra tính tình như một đứa trẻ, giơ ngón tay út ra móc ngón tay với tôi nói: “Sẽ có thời gian, còn nhiều thời gian.” Nói xong cúi người hôn lên trán tôi, lại tranh thủ hôn nhẹ lên môi tôi.

Cố Tiểu An cũng dắt theo Tiểu Khải từ trong phòng nhỏ đi ra tiễn Phó Quân Nhan. Phó Quân Nhan ngồi xổm xuống ôm ấp cậu bé vào lòng, lại thơm cậu nhóc mấy cái, bàn tay nhỏ mập mạp nắm chặt vạt áo của anh không chịu buông tay, nói: “Anh rể đừng đi, ở lại với An An đi mà…. An An sẽ ngoan mà….” Tiểu Khải đứng một bên , ánh mắt đen lúng liếng giống như đang nức nở, không khí trở thành buồn bã thương cảm ……

Tôi cũng không muốn, tôi không muốn để anh đi, không muốn để Phó Quân Nhan đi, cứ sống như vậy cả đời cũng rất tốt…..

Giải trí Ánh sao mở cuộc tuyển dụng rất lớn, nhưng số lượng thí sinh lọt vào thi lại không nhiều. Cuộc thi lại do tổng giám đốc Mạc Nặc Vân tự mình làm giám khảo, tất nhiên, có thêm cả tôi nữa. Cố Tiểu An mấy ngày nay rất yếu ớt, Phó Quân Nhan không có nhà, cả ngày cậu nhóc bày ra vẻ mặt ỉu xìu ủ rũ, dắt theo Tiểu Khải cũng mềm nhũn, Tiểu Khải nằm trong góc đến cái đuôi cũng không thèm vẫy một cái. Đứa nhỏ này nghe thấy phải đi ra ngoài cũng không có tí vui vẻ nào như trước. Nhưng vừa nghe thấy tôi muốn đi gặp anh họ, hai mắt mở thật to, bằng mọi cách làm nũng để được đi theo.

Trên hành lang của công ty chúng tôi lại gặp lại



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT