Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 55: Chương 37.3

Tôi bỏ qua đủ loại hành động phá hoại hình tượng của Tiếu Ân Phan, chỉ nhìn gương mặt xinh đẹp của cô ấy, nhìn không được cảm khái nói: “Tuy bên trong cậu vẫn là dáng vẻ như trước kia nhưng xem ra cô giáo cũng không bị phí công sức, cậu cũng đã trở thành một nhà vũ đạo dịu dàng ưu tú rồi.”

“Làm trò!” Tiếu Ân Phan xuy một tiếng, đáy mắt không che dấu được sự phiền chán, lắc đầu nhìn tôi nén giận: “Trời mới biết tớ có bao nhiêu là ghét cái gì mà nhà vũ đạo chứ! Năm đó khi cậu tới làm học trò của mẹ tớ, mẹ tớ chỉ liếc mắt một cái đã nói cậu có thiên phú, thậm chí còn không ít lần có ý định buông tha từ bỏ không tiếp tục bồi dưỡng một con nhóc bướng bỉnh lì lợm như tớ nữa, tập trung tâm huyết để bồi dưỡng cậu. Tớ cứ nghĩ rằng mình có thể được giải thoát rồi, vậy mà cậu lại bỏ dở giữa chừng không học nữa. Cậu là nha đầu chết tiệt, cậu không thể hiểu được khi đó tớ đã từng tức giận thế nào đâu? Cậu có biết ngày mà cậu bị chú Mạc mang đi mẹ tớ đã nói thế nào không hả?”

Tôi lắc đầu, nhớ tới năm đó, đối với tôi mà nói, năm đó đã là những chuyện từ rất lâu rồi. Ngay lúc ngày qua ngày mệt mỏi học múa, không có ý nghĩa gì nữa tôi mới nói chuyện với cha, tôi nói cho cha tôi biết là tôi không muốn học nữa rồi. Cha tôi gật đầu, ngày hôm sau lập tức dẫn tôi đến lớp học múa xin nghỉ cho tôi. Trừ bỏ với đàn piano và vi-ô-lông cha tôi nhất định muốn tôi học, đối với những cái khác cha tôi luôn chiều theo ý muốn của tôi. Từ nhỏ cha tôi đã nói với tôi, có hứng thú thì hãy đi thử một chút, chủ yếu lấy sự vui vẻ của tôi là chính. Nếu tôi không vui vẻ cha tôi sẽ giúp tôi thu dọn cục diện rối rắm đằng sau. Nhưng mà, đối với sự kì vong rất cao của cô giáo dành cho tôi, tôi làm như vậy quả thực là không được tốt cho lắm. Nhớ lại thời thanh xuân niên thiếu, nhớ tới sự chờ đợi tha thiết của cô giáo dành cho tôi, trông lòng tôi cũng cảm thấy áy náy…………

“Cô giáo nói gì vậy?” Tôi hỏi.

“Mẹ nói, cả đời mẹ, điều mẹ tiếc nuối nhất là mất đi một học trò như cậu. Nếu cậu tiếp tục học thêm về vũ đạo, sau này trên thế giới này cậu sẽ là một vũ giả tốt nhất, không ai có thể vượt qua được cậu.”

Tôi cười nhẹ lắc đầu: “Tiếu Ân Phan, tớ làm gì cũng đều bình thường, chuyện gì cũng chóng bỏ. Khi đó cô giáo sẽ còn thấy thất vọng hơn nhiều.”

“Quả thực, mình đã nhìn ra, hôm nay những động tác của cậu chỉ có thể lừa gạt người ngoài thôi, chứ đừng hòng lừa gạt được mình. Những động tác này rõ ràng rất cứng nhắc, cho thấy rõ ràng là rất lâu rồi cậu không luyện tập rồi.” Cô ấy nói thẳng, tôi nhún nhún vai, nhẹ nhàng gật đầu.

Cô ấy xuy hai tiếng,thở dài một hơi nói: “Thôi, đã lâu không thấy, tớ tặng cậu một phần lễ vậy. Tớ thấy tính tình nhát gan của cậu không hề thay đổi một chút nào, mỗi bước lướt đi trên mặt băng cậu đều nắm chặt hai tay, cậu đang muốn đánh quyền anh hả? Tớ vừa mới hỏi thăm xong, gia đình hải bảo của cậu có đội ngũ rất đồ sộ đó, thế tới cũng rất hung mãnh. Nhưng mà, nhìn vào tình cảm của tớ với cậu từ nhỏ đến lớn, tớ nguyện ý bất chấp cả thiên hạ làm người xấu một lần, cậu không thực lòng muốn đi tiếp, cậu muốn sớm thối lui để ăn ít một chút khổ, trận tiếp theo tớ sẽ cho cậu số điểm thấp nhất để cậu sớm được giải thoát. Cậu nói xem thế có được không?” Tiếu Ân Phan bày ra vẻ mặt không sao cả nghiêng đầu cười cười.

Tôi thấy cô ấy vừa rút ra một điếu xì gà chuẩn bị đốt lên, tôi vội vàng chỉ chỉ vào


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT