Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 56: Chương 38.1

Đối với chuyện Phó Quân Nhan đi Dubai công tác, ban đầu tôi đóng vai hiền lành, không hỏi anh đi làm gì, cũng không hỏi anh sẽ đi trong bao nhiêu lâu. Tôi vẫn luôn nghĩ chỉ cần anh đồng ý nói ra tôi sẽ nguyện ý nghe hết tất cả. Nhưng nếu như anh không nói, cho dù anh làm bất cứ chuyện gì tôi cũng sẽ ủng hộ vô điều kiện. Anh họ tôi cũng nhiều lần dạy tôi: “Với đàn ông, không phải em cứ nắm giữ họ chặt chẽ nghĩa là có thể bắt được họ.” Nhưng mà, hiện tại tôi hối hận rồi. Tại sao ban đầu tôi lại đóng vai hiền lành làm gì cơ chứ……. Oa hu hu…..

Ngày Phó Quân Nhan bay tới Dubai, khi đến nơi anh có gửi cho tôi một tin nhắn báo bình an. Nhưng mấy ngày sau đó điện thoại của anh vẫn luôn trong trạng thái không liên lạc được.

Ngay lúc này cha tôi đi theo đội khảo cổ cũng đã trở về, ông đón An An và Tiểu Khải về biệt thự, thế nên cả căn nhà lớn như vậy chỉ có một mình tôi ở, khiến cho tôi cảm thấy vô cùng trống trải và cô độc. Cho dù kiếp trước tôi từng phải chịu cảnh cô độc và lạnh lẽo trong một thời gian rất dài, nhưng hiện tại, tôi không còn có thể chịu được một chút xíu nào cảm giác như vậy nữa. Bởi vì, Phó Quân Nhan từ sớm đã chiều hư tôi rồi……….

Ngày một ngày qua đi tôi vẫn không thể liên lạc được với Phó Quân Nhan, Gọi điện thoại cho anh thì chỉ nhận được giọng nói êm tai của nhân viên tổng đài: “Rất xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Trong lòng tôi dần dần cảm thấy bất an và lo lắng. Tôi bắt đầu không làm được việc gì cả, cả ngày chỉ nhìn điện thoại ngẩn người giống như một loại bản năng, sau đó lại liên tục vào máy tính lên trang web của anh, tìm tin tức của anh. Nhưng đáng tiếc, tôi không thu được bất kì tin tức nào cả. Trên trang Microblogging vẫn chỉ có tấm ảnh chụp Tiểu Khải từ trước cùng với câu nói: “Tiểu Khải cũng nhớ An An.” Tôi nhìn xong trong lòng. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy trên các trang web mọi người đều suy đoán những loại khả năng có thể xảy ra giữa tôi và Phó Quân Nhan, tôi cũng không thể giống bình thường cười trộm được nữa, cả ngày tôi đều trong trạng thái mất hồn mất vía.

Trong trận đấu thứ hai của ‘Băng vũ kì tích’ tổ tiết mục yêu cầu mỗi thí sinh tham gia mời một người bạn tốt đến ngồi trên phòng dành cho khán giả để tham gia tiết mục. Tôi gọi điện nhờ Phòng Đinh Việt, lúc đầu là tôi gọi điện nhờ chị Nhược Phàm, nhưng chị nói với tôi là chị đã đồng ý giúp Thư Sảng rồi. Từ sau khi bắt đầu trận đấu chính thức, mỗi thí sinh không cần đến sân tập để cùng nhau luyện tập nữa, mà các thí sinh đều tự mình tách ra luyện tập riêng lẻ. Thư Sảng rất quan tâm đến tôi, cô ấy không thèm để ý đến chuyện phải giữ bí mật với không giữ bí mật. Cách mấy hôm cô ấy lại gọi điện hỏi tôi đang ở đâu. Sau đó thường thì cô ấy sẽ vác theo chiếc máy ảnh của mình xuất hiện trước mặt tôi, vẫn là những giọng điệu chế nhạo không ngừng, nhưng thỉnh thoảng cô ấy cũng đưa ra cho tôi những ý kiến bổ ích, hơn nữa còn thường xuyên nhanh hơn cả người hướng dẫn chỉ đạo múa băng của tôi mà hô lên: “Cố Bảo Bối! Cậu lại sai lầm rồi, sai lầm rồi.” “Cố Bảo Bối, cậu lấy ra một chút dũng cảm mình xem nào, té ngã một cái thì chết được hay sao.” Khi tôi trả lời lại: “Sẽ chết.” Cô ấy nhất định sẽ không thèm để ý đến hình tượng mà trợn trắng mắt lên lườm tôi. Đầu tiên khi thấy phương thức chung sống và hợp tác của hai người chúng tôi khiến cho người chỉ đạo băng vũ của tôi kinh ngạc không thôi nhưng sau đó thì cũng thành một thói quen.

Nhưng là, mấy hôm nay Thư Sảng luôn cầm máy ảnh chụp hình của tôi, sau khi cô ấy trầm ngâm nghiên cứu rất lâu mới ngẩng đầu lên hỏi tôi: “Cố Bảo Bối, cậu làm sao thế? Có phải có tâm sự gì hay không?” Sau đó lại cau mày trừng tôi, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu.

Tôi cười, nhưng chỉ biết giữ im lặng. Tô thì có thể có tâm sự gì cơ chứ? Tâm sự của tôi ấy à, đơn giản lắm, chỉ có ba chữ mà thôi, ba chữ Phó Quân Nhan, Phó Quân Nhan ấy.

Từ nhỏ đến lớn tôi rất ít nằm mơ khi ngủ. Cha tôi nói, điều này đại biểu cho việc tôi có một giấc ngủ tốt, không có vấn đề gì áp lực đến trái tim tôi cả. Nhưng mấy đêm nay tôi



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT