Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 57: Chương 38.2

Tôi lắc đầu không ngừng, không để ý may mắn hay điềm xấu, mang theo giọng nói hòa cùng với tiếng khóc nói: “Nhưng mấy hôm trước em nằm mơ. Em mơ thấy anh bị đạn bắn trúng, anh bị thương chảy rất nhiều máu. Phó Quân Nhan chúng ta không quay nữa có được không? Em rất lo lắng cho anh, chúng ta không cần diễn nữa.”

Đầu kia điện thoại hơi dừng một chút, bên tai là tiếng bão cát rít gào, sau đó tôi nghe rõ từng câu từng chữ anh nói: “Nằm mơ sẽ ngược lại với thực tế, bé ngốc, em lớn như vậy rồi sao lại có thể tin một giấc mơ cơ chứ? Bảo bối ngốc nghếch của anh, đừng khóc. Anh rất khỏe, nơi này cũng rất an toàn, em xem không phải anh vẫn đang nói chuyện với em đây là gì? Hơn nữa, đến đây cũng không phải chỉ có một mình anh mà.”

Tôi khụt khà khụt khịt, mím mím miệng nói: “Thật không?”

Đầu bên kia điện thoại khẽ ừ một tiếng, sau đó tôi nghe thấy anh nói tiếp: “Nhưng mà, nơi này các thiết bị thông tin bị phá hủy rất nghiêm trọng, rất khó liên lạc được với người ngoài, anh không có cách nào gọi điện thoại với em được…… Em ở nhà đừng lo lắng linh tinh nữa được không? Em cứ yên tâm, ngoan ngoãn chờ anh về nhà, chúng ta sẽ cùng nhau đến Tô Châu có được không?” Anh nói từng câu từng chữ giống như đang dỗ dành một đứa bé vậy, giọng điệu vững vàng, ôn hòa. Nếu như không phải nước mắt vẫn rơi không ngừng thì có lẽ tôi đã bị anh đầu độc bằng sự thuyết phục ngọt ngào này rồi, sẽ không chút nào chú ý đến những vấn đề khác.

“ Làm sao em có thể không lo lắng cơ chứ? Này! Phó Quân Nhan! Phó Quân Nhan! Này! Này!” Điện thoại cứ như vậy bị cắt đứt, tôi không thể gọi lại được.

Tôi chán nản ngồi dưới đất, nhặt vội chiếc áo khoác khoác lên người, lập tức cầm chìa khóa xe ra cửa. Tôi đi xe cả đêm đến khách sạn Shakira, gọi điện thoại vệ tinh cho Phó Quân Nhan nhưng vẫn không được. Tôi cảm thấy có chút vô lực có chút bất đắc dĩ, có chút tức giận lại cộng thêm có chút bận tâm. Nhưng muôn vàn ngôn ngữ, muôn vàn sự lo lắng chẳng qua là vì anh không có ở đây, không ở bên cạnh tôi, hơn nữa, lại đang ở một địa phương xa xôi nguy hiểm……….. Trung Đông, nơi luôn luôn xảy ra nội chiến, là một khu vực luôn xảy ra rất nhiều mâu thuẫn, văn hóa cũng có nhiều nội tình, dầu mỏ phong phú, nhưng đó cũng chính là những nguyên nhân hàng đầu gây ra chiến tranh. Tôi không muốn, người đàn ông của tôi ở tại cái địa phương nguy hiểm như vậy.

Tôi không còn cách nào khác, nên nửa đêm gọi điện thoại nhờ anh họ tôi tìm hiểu, anh họ tôi cũng không oán trách câu nào cả, vội vàng tìm cách liên hệ cho tôi, sau đó không lâu gọi lại hỏi tôi: “Em đang muốn tìm ai vậy? Anh vừa tìm hiểu rồi, ở Tác Mã Lý vì nội chiến nên các thiết bị thông tin đã bị phá hủy từ một tháng trước rồi, không có cách nào liên hệ thông tin qua lại với bên ngoài được. Trong nước họ cũng chỉ có thể liên lạc với nhau qua điện thoại vệ tinh mà thôi, hơn nữa cũng không có thế lực gì trong tay cả. Anh đã nhờ một người bạn đang làm ở sứ quán Mỹ cũng không có cách nào cả. Bảo Bối, nếu không phải việc gấp em cố gắng đợi mấy tháng nữa xem thế nào?” Tôi im lặng, nói không rõ ràng: “Thôi, không có cách nào thì coi như bỏ đi.” Nhưng trong lòng tôi lại đang rối như tơ vò.

Nếu mọi việc như anh họ tôi nói, ở nơi đó khó có thể liên lạc với bên ngoài. Như vậy Phó Quân Nhan phải tìm bao nhiêu biện pháp mới có thể liên lạc được với tôi cơ chứ.

Trong lòng tôi vừa thấy đau lòng nhưng cũng cảm thấy rất ngọt ngào…..

Mang theo những tâm tình phức tạp như vậy nên tôi chỉ có thể cố gắng an ủi bản thân mình thật tốt, ít nhất, tôi biết anh vẫn đang an toàn. Nhưng suy tới cùng thì tôi vẫn lo lắng. Lại nhịn không được tự gõ đầu mình mấy cái, đồ không có chí tiến thủ, mấy chuyện nằm mơ vớ vẩn, sao lại có thể tự mình dọa mình bằng mấy chuyện như vậy cơ chứ. Hừ. Chui vào giường lớn của Phó Quân Nhan, gửi thấy hương vị quen thuộc của anh tôi mới có thể miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.

Trận thi đấu thứ hai của ‘Băng vũ kì tích’ diễn ra, tôi và người hợp tác của mình là Mạnh Đông Nhạc cũng phối hợp không tốt. Từ trước đến nay muốn thành công thì phải trả một cái giá cao cho sự cố gắng không ngừng. Nhưng mấy ngày này khi luyện tập tôi luôn bị mất tập chung, hơn nữa lại mấy ngày liên tục không nghỉ ngơi tốt nên tôi không còn. chút sức lực nào cả. Cho nên đến khi biểu diễn, tôi không chỉ sai lầm liên tiếp trong các



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT