Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 58: Chương 39.1

Chủ nhật cha gọi tôi về nhà ăn cơm, hôm nay cha tôi tự mình xuống bếp làm mì ý cho chúng tôi ăn, Cố Tiểu An với hai má phúng phính tỏ ra rất thỏa mãn, nhưng mà hôm nay cậu nhóc kia rất khác thường, khi thấy tôi vào cửa cũng không nhào vào lòng tôi ôm ấp tôi như bình thường, mà lại ngồi im lặng ôm Tiểu Khải ru rú trong một góc ghế sofa, đôi mắt đen láy vụng trộm liếc nhìn tôi, vẻ mặt đáng thương.

Tôi vẫy vẫy tay với cậu nhóc, nói: “An An, lại đây cho chị ôm một tí nào.”

Cậu bé đang uống một bình sữa còn một nửa, trên miệng vẫn dính sữa, gương mặt mềm mại nhỏ nhắn vụng trộm nhìn tôi, đem bình sữa giấu ra phía sau người, giống như tiểu tặc (đứa trẻ nghịch ngợm) cúi đầu xuống tự chơi đùa với ngón tay của chính mình.

Tôi nhìn cậu nhóc cảm thấy buồn cười, đi qua, véo véo gương mặt mềm mại của bé. Vậy mà cậu nhóc lại run lên, lặng lẽ nhìn lên xem xét tôi một lúc lâu, sau đó mới đáng thương tội nghiệp nhìn tôi hỏi: “Chị sẽ không đánh An An đâu đúng không?”

Tôi nhíu mày, hỏi lại cậu nhóc: “Vì sao chị phải đánh An An?”

“An An …. Làm sai một việc, chị sẽ không đánh An An đâu đúng không?” cậu nhóc mở to hai mắt, nhìn tôi bằng vẻ mặt mong đợi, cả gương mặt như ngây thơ đáng yêu vô cùng.

“Chị sẽ không đánh An An.” Tôi cười, không biết cậu nhóc này lại phá hủy cái gì rồi đây? Nhìn cậu nhóc không ngừng xê dịch mông ra chỗ khác, cả cơ thể nhỏ nhắn cố gắng che đi nửa bình sữa đang dấu kia đi, tôi híp mắt, sờ sờ vành tai cậu nhóc, tiếp tục nói: “Chị sẽ phạt An An đứng góc tường, sau đó sẽ lấy lại bình sữa của An An.”

Cậu nhóc kia nghe xong miệng méo xệch đi, không chút nào che dấu nữa, cánh tay ngắn nhanh chóng ôm bình sữa vào trong ngực bảo vệ, cả cơ thể nhỏ nhắn lặp tức ngã vào người Tiểu Khải cọ cọ như đang tìm sự an ủi, hai má phồng nên trông rất đáng yêu. Tiểu Khải vẫy vẫy đuôi, con mắt đen láy nhìn về phía tôi, trong ánh mắt kia thể hiện rõ sự khinh bỉ và ghét bỏ….

Trên bàn cơm tôi hỏi cha tôi: “Cha ơi, có phải Cố Tiểu An lại gây họa rồi phải không cha?”

Tôi không hỏi đến thì không sao, tôi vừa mới mở miệng cha tôi lập tức buông dĩa ăn trong tay ra, nghiêm túc mở miệng, nhướng mày nói: “Không có, Cố Tiểu An còn ngoan hơn con nhiều.” Nói xong cha tôi còn nâng mắt nhìn tôi, gõ gõ mặt bàn nói: “Cố Bảo Bối, con đừng bắt nạt trẻ con, con đã nhớ ra rằng bản thân mình đã làm ra chuyện xấu gì hay chưa?”

“Con làm sao có thể như thế nha? Cha. Cha phải làm chứng cho con chứ, sao lại có thể đổ oan cho con như vậy được cơ chứ?” Tôi làm nũng nói, sao lại nói là tôi bắt nạt trẻ con cơ chứ, thật là oan uổng quá đi thôi.

Cha tôi không thèm cho tôi một chút mặt mũi nào cả, khinh bỉ nhìn tôi một cái, nghiêm mặt đứng dậy đi về phía thư phòng. Trong miệng còn nói: “Nha đầu thối, con đợi đấy cho cha…..”

Cả người tôi run lên, quay đầu căm tức nhìn về phía chiếc ghế nhỏ bên cạnh tôi, trên đó Cố Tiểu An đang ăn không ngừng, cậu nhóc thấy ánh mắt hung ác của tôi, cánh tay nhỏ, bắp chân nhỏ không hề động đậy nữa, thịt băm dính trên chóp mũi, vẻ mặt ngây thơ nhìn tôi, sau đó giống như vẻ mặt của nàng dâu nhỏ phải chịu oan uổng, miệng lẩm bẩm nói: “An An sẽ đi đứng góc tường….” tôi đổ mồ hôi hột, nghĩ thầm, đứa bé đi đứng thẳng! Đứa bé đi đứng thẳng! Cố Tiểu An là cậu nhóc thối, chẳng nhẽ cậu nhóc này đi mật báo chuyện mới tuần trước tôi làm vỡ khối ngọc bích cha tôi giấu trong tủ kia



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT