Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 59: Chương 39.2

Tôi gật đầu, giả bộ tức giận nói: “Chẳng lẽ cha nuôi con gái cũng là giả hay sao?” Sau đó tôi lại giải thích: “Tuy nhà của bọn con đã thông với nhau, nhưng mà, chúng con chưa xảy ra cái loại quan hệ kia. Phó Quân Nhan, anh ấy rất tôn trọng con.” Chuyện gì nên nói rõ ràng vẫn phải nói rõ ràng để tránh rắc rối sau này.

Cha tôi trầm mặc, gật gật đầu một cái, hiếm khi cha tôi nghiêm túc lại: “Cha từng thuận miệng hỏi về Phó Quân Nhan, trong giới giải trí, danh tiếng của anh ta cũng không tệ. Nhưng mà, lời người nào nói cha cũng không muốn tin. Đồng thời, cha cũng khinh thường việc đi điều tra anh ta. Bảo Bối, con nên biết, gia đình như gia đình chúng ta, cho dù anh ta là dạng người gì đi chăng nữa, cho dù anh ta có hoàn cảnh gia đình như thế nào, cha cũng không quan tâm đến những điều đó. Nếu như có, thì cũng chỉ là thêm hoa trên gấm mà thôi. Nếu không có, con vẫn có thể sống một cuộc sống giàu có thanh thản. Nhưng điều quan trọng nhất là, ….. Bảo Bối, cha không quan tâm Phó Quân Nhan trong mắt người khác như thế nào, là một người cha, cha chỉ muốn hỏi con, ở trong mắt con, Phó Quân Nhan là người như thế nào?”

Tôi trầm mặc, kiếp trước cha tôi chưa từng hỏi tôi những vấn đề như vậy, cha tôi cũng không ngồi lại nói chuyện với tôi khi phát hiện ra chuyện tôi và Jay, cha tôi chỉ thở dài, dùng ánh mắt thương hại nhìn tôi, liên tục nói tại sao tôi lại ngốc như vậy, sao lại có thể ngốc đến thế. Tôi không trả lời ngay vấn đề của cha tôi, mà tôi cầm quyển tạp chí ‘Time Magazine’ lên lật tới một tờ ảnh sưu tầm của Phó Quân Nhan, người viết cũng chỉ dùng hai từ quý tộc để đánh giá Phó Quân Nhan, tôi nhìn thấy cũng chỉ nhếch môi cười.

Như vậy đơn giản mà cũng sáng tỏ mọi chuyện, tôi ngẩng đầu nhìn cha tôi nói: “Cha ơi, lúc con còn nhỏ cha từng dạy con về tinh thần quý tộc, cha còn nhớ lúc đó cha đã nói gì không ạ?”

Hiển nhiên cha tôi đã đọc quyển tạp chí này rồi, cha nhìn tấm hình Phó Quân Nhan với vẻ mặt khinh thường, nhàn nhạt nói: “Dũng cảm, có trách nghiệm, được nuôi dạy tốt.”

“A.” Tôi khẽ cười một tiếng, vuốt ve tấm hình của anh, thở dài nói: “Những điều đó người đàn ông này đều có cả………..”

Khi tôi nhìn xuống những dòng chữ dưới bức ảnh của anh, đầu tiên là một bài văn nói về anh, ở cuối bài phóng viên có đặt ra một câu hỏi, tại sao từ trước đến giờ anh không bao giờ chấp nhận phỏng vấn mà lần này lại chủ động muốn được phỏng vấn. Phó Quân Nhan trả lời một cách thản nhiên và thành thật: “Bởi vì hiện tại tôi đang ở Mã Tác Lí, nơi này những phương tiện truyền tin đều hoàn toàn bị phá hỏng, tôi không còn cách nào khác là thông qua quý đài nói cho người yêu tôi biết rằng, tôi vẫn đang bình an. Tôi nhìn thấy câu này, lòng của tôi giống như được một bàn tay dịu dàng ôm lấy, đáy mắt tôi cảm thấy hơi cay cay.

Tôi đẩy quyển tạp chí sang một bên, cúi người gục xuống bàn, trong lòng cảm thấy có vô vàn cảm xúc, thì thào mở miệng: “Cha hỏi con, thực sự là con không thể nói rõ được, Phó Quân Nhan là người như thế nào. Con chỉ biết, làm việc anh giống như một dãy núi vững vàng, nhưng khi anh ứng xử lại mềm dẻo như nước. Trong lòng con, anh ấy rất tốt, chính anh đã khiến cho trái tim con cảm thấy vững vàng, cho dù con chỉ nhớ tới tên anh con cũng cảm thấy trái tim giống như đang được ủ ấm vậy, đáy mắt con cũng có cảm giác như muốn khóc. Nhiều năm trôi qua như vậy, con không hiểu vì sao cha lại quyết một lòng yêu mẹ con, bao nhiêu năm cô đơn, một mình cha, lại nguyện ý như vậy đến chết không rời.” Cho dù là kiếp trước, cho dù tôi đã từng khó hiểu, tại sao cha tôi tuyệt vọng như vậy mà vẫn cố chấp yêu. Cho dù tôi có vì Jay mà



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT