Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 63: Chương 41.2

Phương Tình nhún vai làm ra vẻ không sao cả, nhỏ giọng nói: “Tớ thấy gần đây cậu vất vả tập múa và trượt băng nên mới muốn cậu nhanh chóng thi xong rồi về nhà nghỉ ngơi nhiều một chút thôi.”

Tôi vẫy vẫy tay tỏ vẻ không cần. Nếu rảnh rỗi lại lo lắng về Phó Quân Nhan thì không bằng vội vàng tìm chút việc để làm…..

Người gọi là nghé con không sợ cọp chính là người đầu tiên lên đài, người này không phải người trong giới giải trí đang làm mưa làm gió mà lại là một cô sinh viên đang đi học ở Bắc Ảnh. Cô ấy bốc trúng đề thi là “Té xỉu”. Vô cùng đơn giản chỉ có hai chữ té xỉu, kết quả là sau khi nữ sinh kia ngạc nhiên một lúc lâu thì nhắm mắt lại bịch một tiếng ngã xuống sàn nhà. Phương Tình nhịn không được che miệng cười, chính bản thân tôi cũng vậy. Tôi thấy cô gái kia vừa đứng dậy vừa xoa mông, chính tôi ngồi xem cũng thấy đau thay cô ấy.

“Đứa nhỏ ngốc, diễn viên đều được tự mình thêm lời kịch vào mà…… Nếu kịch bản mà chỉ có lời diễn mà không có hành động hay vẻ mặt gì đó, mà chỉ ngốc nghếch đi lại lời kịch thì đó chính là đọc diễn cảm chứ đâu phải đóng phim …..” Không ngờ được vì quá xúc động nên đã nhỏ giọng nói ra suy nghĩ trong lòng, vì quá đột ngột nhưng lại khiến cho những người vẫn không chú ý đến tôi bây giờ đều quay sang nhìn tôi, mấy diễn viên nữ bên cạnh cũng ngạc nhiên nhìn tôi, nhỏ giọng thì thầm, tôi chỉ nghe được đứt quãng: “Là?” “Không phải?” “Dáng vẻ có phần giống mà….” Tôi nghe thấy những tiếng thảo luận nhưng không quá rõ ràng. Tôi lén thè lưỡi, liếc nhìn Phương Tình cười.

Phương Tình không thèm quan tâm đến những lời nghị luận và ánh mắt nghiên cứu kia, nghiêm túc nhỏ giọng nói với tôi: “Cái gì mà đứa cơ chứ. Cô ấy còn lớn hơn em đó. Người ta vừa tự giới thiệu là 21 tuổi, mà em chỉ mới mười chín thôi đó. Em so với An An thì em cũng chỉ là một đứa trẻ lớn mà thôi….” Tôi không nói gì, coi như không có những ánh mắt đang nhìn về phía tôi, đeo kính dâm lên, vùi đầu chơi game trên điện thoại.

Trong phòng hội nghị vẫn líu ríu nhưng tiếng thảo luận không hề yên tĩnh, đạo diễn Hoài An từ trước tới giờ luôn là khác người, ông cũng không nhắc nhở tiếng nào, tùy ý mọi người thảo luận, yên tĩnh ngồi trên ghế bắt chéo hai chân híp mắt nhìn. Không biết là người diễn viên thứ mấy lên biểu diễn, toàn phòng đột nhiên lại yên tĩnh trở lại, thật là kì lạ, chỉ là một chuyện xảy ra trong nháy mắt, nhưng lại giống như đã được bàn bạc trước vậy. Trong giây phút đó, cả phòng hội nghị giống như chỉ nghe thấy âm thanh hô hấp mà thôi.

Tôi kinh ngạc dừng tay, còn chưa tắt trò chơi đi, Phương Tình lại giống như không thể tự điều khiển hành động của mình nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thào nói: “Trời ơi, trời ơi….” Tiếp theo, liên tục truyền đến những âm thanh thán phục của mọi người. Không phải tự nhiên có một chú ngựa đen chạy vào phòng chứ? Hay là một tuyệt thế mỹ nữ? Là chuyện gì vậy nha?

Tôi thở ra một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, quay đầu nhìn về phía mọi nguoif đang nhìn, một cái liếc mắt tôi đã thấy anh….. Phó Quân Nhan …….

Một người đàn ông vô cùng hoàn hảo, trên tay anh đang kéo vali hành lí mà hôm rời nhà anh cầm đi, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro đơn giản, ống tay áo tùy ý kéo lên cao, cứ như vậy thản nhiên đứng trước cửa, sạch sẽ, dịu dàng. Tóc của anh ngắn hơn một chút, cả người cũng gầy đi một vòng, cũng bị bắt nắng đen hơn, nhưng vẫn đẹp mắt như cũ, hơn nữa còn thêm một chút cảm giác không nói lên lời.

Anh bước hai bước, lại giống như một hành động theo bản năng dừng lại, khẽ nghiêng đầu, cũng không được tính là thiên vị, ánh mắt không dừng lại quá lâu ở một góc nào cả, tầm mắt của anh giống như nhìn thẳng về phía góc khuất mà tôi đang ngồi, nhìn thật kĩ về hướng tôi ngồi, không nói tiếng nào, không bày ra quá nhiều vẻ mặt, chỉ hơi hơi nhếch lên khóe môi, giống như gió mát đang quất vào mặt. Tôi ngơ ngác nhìn anh, quên mất cả ngạc nhiên, quên mất cả vui mừng, tất cả mọi giác quan đều


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT