Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 65: Chương 42.2

“Cười cái gì mà cười.” Tôi đập lên ngực anh một cái, nghiêm mặt nói: “Nhìn em bắt nạt người khác anh giống như rất vui vẻ nhỉ?” Anh nhận một quyền của tôi, rên lên một tiếng, dáng vẻ như rất đau đớn, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía tôi, tính tình trẻ con rụt rụt cái mũi, miệng còn hô lên: “Đau……”

Tôi cứng đờ, anh lại giơ tay sờ sờ cái mũi nhỏ của tôi, cười lấy lòng hỏi: “Quỷ nghịch ngợm, chơi có vui vẻ không?” Vẻ mặt luôn thuận theo, dáng điệu rất dung túng cưng chiều tôi làm việc ác.

Tôi không thèm trả lời anh, chỉ chỉ vào ngực anh, nhớ tới vừa nãy anh còn làm giả bộ đáng thương, tức giận: “Giả bộ, làm gì có nơi nào bị thương cơ chứ?” Tôi lại đưa tay chọc chọc vào ngực anh, nhưng lúc này tôi xuống tay rất nhẹ, trên mặt thì giả bộ như không thèm để ý, nhưng lại lén nhìn qua ngực anh một cái. Dáng vẻ anh vừa nãy vì đau đớn mà nhăn mày thực sự quá chân thực. Anh khiến tôi không tự chủ được do dự, không phải là thực sự bị thương rồi chứ?

“Tự em nói xem?” Anh tự tay kéo tay tôi xuống, một tay giơ lên che ngực, mím môi nói. Giống như đang chịu một loại uất ức lớn mở to mắt nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt vừa vô tội vừa đáng thương, khiến cho tôi muốn bóp một cái. Tôi len lén bấm bấm vào lòng bàn tay của mình, ngăn cản suy nghĩ bậy bạ của mình tiếp tục suy diễn.

Lập tức quay lại trạng thái, tôi khẽ hừ một tiếng: “Em nói? Em nói cái gì đây? Sẽ như thế nào hả? d.i,ễ/n đ!à!n l!ê q!u!ý đ!ô!n. Ai thèm để ý anh làm cái gì cơ chứ? Để ý xem anh có nhân lúc em không có mặt mà dính dính dán dán với mấy người phụ nữ khác không hả?” Tôi bắt đầu tiến vào giai đoạn cố tình gây sự, trong lòng không ngừng lẩm bẩm, Bảo Bối, hôm nay bạn đóng vai một người phụ nữ điêu ngoa. Điêu ngoa. Trước sau phải thống nhất, không thể giống đầu voi đuôi chuột được………..

Phó Quân Nhan yên tĩnh lại, tôi cho là tôi trổ hết tài năng khiến cho anh không muốn tiếp tục diễn tiếp, lại thấy anh bày ra vẻ mặt bi

thương, cuối cùng từng câu từng chữ nói thật: “Anh là người đàn ông của em, em phải quan tâm đến anh.” Đột nhiên anh lại cúi đầu dán mặt vào gần chỗ tôi, lông mi dài như vậy, lại hơi nhếch lên, nổi bật vẻ mặt đẹp như ngọc của anh. Lại nghe thấy giọng điệu mềm nhũn của anh, còn có chút cô đơn: “Em không nhìn thấy vừa nãy anh cũng từ chối cô ta rồi sao? Anh, từ đầu tới cuối đều đứng đây từ chối cô ta mà. Bà xã……..” Giọng nói tràn đầy uất ức…………

………………. Này, kịch tính được đẩy lên cao rồi, còn có bà xã nữa chứ………………. Nhưng mà, ừ………….. Nghe rất êm tai…………

Giọng nói cô đơn kia khiến cho lòng tôi mềm nhũn, tôi muốn đi theo tiếng lòng chỉ muốn đưa tay vuốt ve chỗ anh đau đớn. Tôi chậm rãi ngước mắt lên nhìn Phó Quân Nhan, anh gầy hơn, ngũ quan có vẻ đẹp mắt, ánh mắt thâm thúy khiến cho bạn bị hút vào. “Đau lắm hả?” Tôi không kìm được, ngốc nghếch dịu dàng hỏi, tôi vừa muốn đưa tay lên chạm vào anh thì có một làn gió mát thổi vào từ cửa sổ, tôi bỗng nhiên thu tay lại, sưng mặt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT