Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 67: Chương 43.2

Sáng ngày hôm sau, tôi đang ngồi uống cốc sữa Phó Quân Nhan vừa pha cho tôi, tôi ôm chiếc cốc, uống từng ngụm từng ngụm, trên mặt nở nụ cười sung sướng vui vẻ, thậm chí tôi còn cười khúc khích thành tiếng. Phó Quân Nhan vẫn mỉm cười nhẹ nhàng nhìn tôi, một lúc sau, anh đưa ngón tay đến trước mặt tôi lau giúp tôi vệt sữa dính trên khóe miệng, tôi rụt rụt cổ lại, vui sướng chỉ chỉ lên khóe miệng dính đầy sữa của mình. Tôi nhớ tới lần trước tôi đóng quảng cáo, ánh mắt tôi sáng lên, nghiêng đầu uống một ngụm sữa to, lắc đầu cười ngọt ngào nói: “Còn lâu mới đồng ý cho anh lau, đây là mùi vị riêng mỗi sáng đó.” Nói xong híp híp mắt, tôi đặt cốc sữa xuống, nhảy vào lòng Phó Quân Nhan ngồi, chu chu cái miệng vẫn dính đầy sữa hôn lên mặt anh, anh cũng không tránh, mặc kệ tôi chơi đùa, chỉ có là hai cánh tay của anh vội vàng ôm lấy cơ thể tôi, tránh tôi ngã xuống.

Trên đường lái xe về biệt thự, tôi rất lo lắng, tôi nghĩ mọi cách cho Phó Quân Nhan: “Nếu như cha em thực sự gọi anh đi đánh cờ thì anh cứ việc nói thẳng rằng mình không biết chơi nhé.”

Anh gật đầu một cái khiến cho tôi yên tâm không ít.

Trừ lúc tôi còn quá nhỏ tôi, cha tôi không thể chăm sóc cho tôi nên mới thuê cho tôi một người bảo mẫu, còn từ trước đến giờ trong nhà tôi chưa bao giờ có người giúp việc. Tôi đã từng nghĩ rằng vì trong nhà tôi có rất nhiều đồ cổ, nhưng sau này tôi mới hiểu rằng đó không phải lí do, lí do thực sự là bởi vì cha tôi không thích người khác động vào những đồ vật mẹ tôi để lại. Ông chỉ muốn một mình mình canh giữ, đó chính là thế giới tinh thần, là toàn bộ thế giới của ông.

Phó Quân Nhan đậu xe ở nhà để xe, cuối cùng cũng tới trước của nhà, tự nhiên tôi có chút hồi hộp, cắn cắn môi dưới lén ngẩng đầu nhìn Phó Quân Nhan, lại lén lén nhìn về phía cửa nhà. Phó Quân Nhan đưa một ngón tay đẩy môi tôi ra để tôi không cắn nữa. Tôi lại nhìn lại anh, hoàn toàn là một dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái. Đây chính là cái người ta vẫn hay nói hoàng đế chưa vội nhưng thái giám đã gấp đây mà, tôi âm thầm điều chỉnh tâm trạng.

Tôi hít sâu một hơi, bước lên phía trước, cầm chìa khóa muốn mở cánh cửa bên ngoài biệt thự thiết kế theo kiểu Châu Âu này, Phó Quân Nhan lại khẽ lắc đầu, kéo tôi về phía sau anh, anh tiến lên bấm chuông cửa, sau khi cha tôi nhận, tôi thấy anh nói: “Cháu chào bác trai, cháu là Phó Quân Nhan, mạo muội (bất ngờ, đánh liều) đến nhà xin bác bỏ qua cho ạ.” Trong đáy mắt anh chỉ có sự ôn hòa, thong dong.

Sau khi vào trong nhà, cha tôi hết nhìn tôi lại nhìn Phó Quân Nhan. Cố Tiểu An đang vịn vào lan can cầu thang nhìn xuống, nhìn thấy tôi thì rụt cổ một cái, sau khi cậu nhóc kia bị tôi đe dọa, mỗi ngày đều sợ tôi tịch thu bình sữa của nhóc. Thấy Phó Quân Nhan lại kêu oa một tiếng, đạp cái chân ngắn ngủn chạy xuống nhà, chúng tôi chỉ nghe thấy cậu nhóc vui mừng kêu: “Khải Khải, Khải Khải, anh rể về rồi, anh rể về rồi.” Chỉ trong chốc lát một người một chó đã chạy qua tôi và cha tôi, chạy thẳng vào lòng Phó Quân Nhan. Tiểu Khải vui mừng cọ cọ vào chân Phó Quân Nhan, cậu nhóc kia thì không cần nói rồi, vui đến nỗi cười ngoác cả miệng ra. Tôi nghiêng đầu nhìn cha tôi, cha tôi lại nhìn An An đang vui sướng trong ngực Phó Quân Nhan, vẻ mặt cha tôi rất âm u đấy, tôi nhận định trong lòng, nhất định là Quân Nhan bị cha tôi ghi hận rồi……. Con trai, con gái, chó cưng, tất cả đều phản bội ông mà….

Cha tôi cũng không nói chuyện, ngoắc ngoắc tay với Phó Quân Nhan lại sờ sờ đầu An An, nhìn An An cười, anh còn cúi người xoa xoa đầu tiểu khải. Sau đó anh mới đi về phía cha tôi chỉ ngồi xuống, tôi khom người ôm An An vào lòng, đặt ngón tay giữa lên môi ý bảo cậu nhóc kia đừng lên tiếng. Đôi mắt to tròn của nhóc khẽ xoay chuyển một vòng, nhìn tôi ngoan ngoãn gật đầu. Tôi lại ôm An An đứng dậy, hai người sống sờ sờ nhưng lại không thấy đâu. An An là một con quỷ nhỏ khôn vặt,


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT