Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 69: Chương 44.2

Đây chính là cái gọi là ngồi dưới bóng cây lúc nào cũng mát đây mà. Tôi chỉ muốn trong ‘Băng vũ kì tích’ có một phần biểu diễn bình thường, không té ngã, không lười biếng, giữ vững tiến độ. Hội Hải Bảo chỉ cần bỏ phiếu qua tin nhắn và internet cũng đủ để cho tôi ngồi vào vị trí thứ tư rồi. Trên sân khấu tôi cũng bị hỏi về những tin đồn giữa tôi và Phó Quân Nhan, tôi rất không biết xấu hổ cười nhạt, không nói gì. Sau đó tôi lại mở máy tính lên, trên trang web chính thức và trang cá nhân của tôi và Phó Quân Nhan luôn trong trạng thái tê liệt vì lượt truy cập quá đông. Gần như sắp bị đánh sập…. Chị Vạn Thanh nói với giọng gần như sắp khóc, điện thoại trong công ty sắp bị đánh sập rồi, mỗi lối ra trong công ty đều bị phóng viên vây kín, di động của chị ấy cũng luôn trong tình trạng bận…..

Thế tiến công mạnh mẽ như vậy khiến cho trái tim nhỏ của tôi cũng run lên, tạm thời quyết định sẽ không lên mạng nữa……

Phó Quân Nhan đối với việc tôi được mọi người bình chọn giúp tôi đứng vị trí thứ tư trong ‘Băng vũ kì tích’ không đồng ý, anh có chút canh cánh trong lòng, còn nhỏ mọn oán thầm: “Bọn họ chính là muốn nhìn cá nóc ngốc nghếch tiếp tục té ngã hay sao cơ chứ?” Anh vừa nói vừa cầm rượu thuốc mát xa cho tôi.

Tôi nghe chỉ cảm thấy buồn cười, híp mắt nói: “Nhỏ mọn, tại sao cứ đụng vào việc liên quan đến em anh không còn tí nguyên tắc nào thế? Em cũng đâu thấy anh đối xử như vậy với An An đâu?” Nói xong tôi lại lấy tay véo véo mũi anh, hai chân đung đưa.

Ánh mắt của anh ảm đạm, nhỏ giọng quát: “Đừng cử động.” Lúc này tính tình mới tốt trở lại nói: “Cố Tiểu An còn nhỏ, con đường của em ấy còn dài, hơn nữa con đường của em ấy phải tự em ấy bước đi. Nhưng em có anh, vậy còn cần nguyên tắc làm gì cơ chứ? Em là tốt nhất cũng chính là nguyên tắc tốt nhất.”

Em chính là nguyên tắc của anh…..

Tôi nghe xong khóe miệng hơi nâng lên, mệt mỏi hơi nâng chân lên, đầu đặt trên đầu gối, chăm chú nhìn anh. Phó Quân Nhan ngồi yên bên cạnh tôi, trên tay dính nước thuốc, anh nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau chùi. Sau đó lại cẩn thận cất dụng cụ thuốc vào hòm thuốc , đóng kín lại, để sang một bên.

“Phó Quân Nhan.” Tôi nhẹ giọng gọi anh.

“Anh đây.” Anh không ngẩng đầu lên, hàng mi thon dài khẽ rung rung theo cách nói chuyện của anh.

“Anh rất yêu em đúng không?” Tôi hỏi, nhưng lại dùng một giọng điệu hoàn toàn khẳng định.

Anh không nói lời nào, chỉ nghiêng đầu nhìn lại tôi, nhẹ nhàng kéo tôi ngồi vào lòng anh, hôn tôi. Nhưng mà, nụ hôn lần này mãnh liệt hơn nhiều so với những lẫn trước, hơn rất nhiều lần.

Phó Quân Nhan đặt hai chân hai bên người tôi, vững vàng giam giữ tôi trong lòng anh. Trong nháy mắt gần như tôi không thể hít thở được, anh cứ dán chật lên người tôi, đột nhiên, anh giơ một tay lên vuốt ve mặt tôi, hai mắt nhìn tôi chăm chú, đáy mắt anh hoàn toàn là mênh mông tình cảm, giống như muốn nhấn chìm tôi vào đó. Môi anh dước ánh đèn mờ mờ nhìn lên cũng là một màu hồng nhạt, nhưng sắc mặt anh trông có chút tái nhợt. Anh lại cúi đầu lần nữa, tinh tế, hôn, gặm, cắn trên người tôi khiến cho tôi cảm thấy tê dại cả người. Trên người anh vẫn là một hương vị thoải mái, dễ ngửi mà tôi rất quen thuộc, nhưng cũng chính hương vị đó lại khiến cho tôi bị hút vào.

Tôi cũng vụng về đáp lại anh, đưa



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT