Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 70: Chương 45.1

Sáng sớm tỉnh lại, tôi đè lại cái đầu đang đau nhức kinh khủng, cả căn phòng vẫn lưu lại hương vị của tình dục.

Toàn thân tôi đau nhức, tứ chi không còn chút sức lực nào cả. Nhớ tới đêm qua tôi và anh tứ chi quấn quýt, hôn môi điên cuồng, còn có những giọt mồ hôi quyến rũ của anh lướt qua hầu rơi xuống ngực tôi, sau đó anh dùng ánh mắt mê hoặc nhìn tôi, hôn tôi bằng nụ hôn ướt át, mới nghĩ lại một chút như vậy, tôi lại nhớ đến sự vui thích khi tứ chi kết hợp, từng chút từng chút ập vào đầu tôi. Tôi nhịn không được sờ sờ gương mắt nóng đỏ bừng của mình, lại hơi hơi nhấc tấm chăn màu bạc trên người mình lên, dưới lớp váy ngủ của tôi, trên làn da mịn màng tràn đầy dấu hôn, còn anh lại mặc áo phông xám ngay ngắn chỉnh tề, tôi không biết làm sao.

Ở chung với nhau lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt của anh khi ngủ, lúc anh ngủ trông rất an tĩnh, tư thế cũng nghiêm túc, không lộn xộn chút nào. Sạch sẽ, trong suốt, gương mặt tinh sảo, phong hoa tuấn tú, nhưng lại có một chút mùi vị cấm dục. Ai có thể nghĩ tới một người đàn ông lịch sự tao nhã, khi ở trên giường lại hấp dẫn mạnh mẽ đến vậy cơ chứ…..

Tôi nằm trên gối nhìn anh, nhìn bao nhiêu cũng không chán, giống như những phim tình cảm cẩu huyết trên ti vi vậy, đắp chăn nhìn nam chính cười khúc khích. Lại nghĩ đến tối hôm qua khi anh ôm tôi vào phòng tắm dọn dẹp, giúp tôi tắm, lại dùng khăn bông lau sạch nước trên người tôi, giúp tôi mặc quần áo cẩn thận,d.i.ễ.n. .đ.à.n. .l.ê. .q.u.ý. .đ.ô.n., thậm chí còn giúp tôi bôi thuốc cao vào bên dưới, ôm chặt tôi trong ngực hôn rồi lại hôn. Tôi lập tức, một lần nữa, gương mặt đỏ đến mức có thể nhỏ máu……. Quá phóng túng rồi…

Đột nhiên mí mắt Phó Quân Nhan hơi giật giật, tôi sợ hãi, lại đang nghĩ đến những chuyện hôm qua, dạng này dạng kia, những hình ảnh đen tối, che mặt, giả bộ đang ngủ.

“Cá nóc ngốc nghếch, phải thở chứ .” Anh khẽ cười, nói với tôi.

Tôi hơi mở mắt ra, Phó Quân Nhan xoay người nằm nghiêng về phía tôi, tay chống đầu, nghiêm mặt, nhìn tôi từ một góc bốn mươi lăm độ, một dáng vẻ lười biếng nhưng rất mê người. Anh duỗi một ngón tay, tính tình trẻ con, chọc chọc lên mặt tôi, sau đó ngón tay hơi dừng lại, vuốt ve mặt tôi từng cái, từng cái một. Mặt tôi đỏ bừng, thở ra một hơi, mở mắt nhìn anh chằm chằm.

Anh khẽ cười, đưa tay kéo tôi ôm vào ngực, hít hà trên cổ tôi, lại thì thầm lần nữa: “Bảo Bối, thực sự không muốn đến Tô Châu, chúng ta cứ như vậy sống chung ở một chỗ cả cuộc đời này thôi….” Giọng nói thân mật, động tác không muốn xa rời, khiến cho tôi không có chút khó chịu nào, ngoan ngoãn vươn tay, ôm chặt lấy vòng eo của anh.

Tôi nói: “Được…”

Anh cắn lỗ tai tôi, nói: “cá nóc ngốc nghếch.” Ô ô, anh lại trêu chọc tôi….

Sáng sớm hai người chúng tôi đã đến sân bay Phổ Đông Thượng Hải, chúng tôi chỉ có thể đi máy bay đến Thượng Hải, sau đó lái xe tiếp đến Tô Châu.

Một đường đi tới sân bay tôi vẫn luôn trong trạng thái ỉu xìu, Phó Quân Nhan lại trong trạng thái sáng láng,d/i/ễ/n/ /đ/an// /l/ê/ /q/u/ý/ /đ/ô/n, thậm chí phong thái còn có phần hơn người. Khiến cho tôi không khỏi cảm thán, sức khỏe nam nữ thật khác biệt mà, rõ ràng anh XXOO… tôi nhận XXOO… Che mặt…. giảm bớt 500 chữ… Nhưng và, vì sao tinh thần của anh lại tốt như vậy cơ chứ? Tại sao lại tốt như vậy?

Khi chị Vạn Thanh thấy những xì căng đan của tôi và Phó Quân Nhan, chị đã muốn thay tôi ra mặt bác bỏ tin đồn, sau khi biết tôi là bà chủ, chị ấy làm việc biết điều hơn nhiều, cũng không còn mù quáng chạy theo lợi ích nữa, nhưng Phương Tình kịp thời ngăn cản chị ấy, cũng thông qua việc bày mưu tính kế của tôi, mà chị ấy gián tiếp hiểu được chân tướng sự thật. Tôi không biết trong giây phút chị ấy biết mối quan hệ giữa tôi và Phó Quân Nhan sẽ có cảm xúc như thế nào, trong lòng suy nghĩ làm sao, nhưng mà, lại vì tình hình kinh tế hai công ty, nên luôn ăn ý giữ vững một thái độ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT