Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 71: Chương 45.2

Phó Quân Nhan hơi dương khóe môi lên, nhẹ giọng cười một tiếng, nắm chặt tay tôi, đứng bên cạnh tôi, cũng không nhìn tôi, chỉ nhìn những người hâm mộ bên ngoài, thấp giọng cảm thán: “Nha đầu ngốc nghếch dễ mềm lòng.”

Tôi sờ sờ mũi, vụng trộm nhìn anh một cái, nói: “Bởi vì có anh ở bên cạnh em nên em luôn cảm thấy an toàn….” Tôi lại khẽ cười, quay sang nháy mắt mấy cái với anh: “Còn bọn họ, những người này đều là fan của chúng ta mà…., làm sao họ có thể tổn thương chúng ta được cơ chứ?”

Anh quay sang nhìn tôi, lông mi dài hơi chớp chớp, nở một nụ cười ấm áp.

“Yên tâm, cho dù mưa to gió lớn đến đâu thì Phó Quân Nhan cũng sẽ không buông tay Cố Bảo Bối.” Ngón tay anh khẽ vuốt ve tay tôi, lông mi dài hơi buông xuống, từng câu từng chữ nói rõ ràng.

“Ừ.” Tôi cười, trong lòng vừa cảm thấy ấm áp, vừa bị anh làm cảm động đến rối tinh rối mù, nhẹ nhàng nắm lại tay anh, nhỏ giọng thì thầm: “Dù núi có kiệt, biển có khô cũng không hối hận, chỉ mong cùng anh mãi nắm chặt tay.”

Anh nói: “Anh biết.”

Phó Quân Nhan cứ như vậy, một tay kéo hành lí, một tay nắm chặt tay tôi, dắt tôi đi về phía cửa an ning, chúng tôi đồng thời ngẩng đầu đứng lại, nở nụ cười nhẹ nhàng với mọi người. Vẻ mặt anh ấm áp giống như ánh mặt trời, chậm rãi nói với mọi người bằng giọng điệu ấm áp: “Cảm ơn.” Tôi đứng bên cạnh anh, không nói gì, chỉ vẫy vẫy tay với mọi người, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Có người thét chói tai, có người khóc, xôn xao, ầm ĩ….

Sau đó Phó Quân Nhan đưa một tay ôm vai tôi, che chở tôi chậm rãi đi ra khỏi vòng người, một đường đi anh vẫn luôn nở một nụ cười ấm áp, ánh mắt trong suốt nhưng trong ánh mắt mọi người có thể cảm nhận được sự ấm áp đến vô cùng. Những người hâm mộ cũng dần dần lắng xuống, tự giác tạo thành một con đường cho chúng tôi đi ra, còn có cả những bạn fan đáng yêu giúp chúng tôi cản những phóng viên muốn tiến lên phỏng vấn, bọn họ không chen lấn, cũng không xô đẩy, giống như một bức tường thành bảo vệ chúng tôi, nhưng mà, trong đáy mắt mọi người, có vui mừng kích động, có xúc động…

Thật lâu về sau vẫn còn rất nhiều người thở dài, chưa từng thấy qua hiện tượng có nhiều người hâm mộ như vậy, nhưng lại yên tĩnh, an toàn rút lui như thế.

Sau này, Phó Quân Nhan từng nói với tôi: “Người hâm mộ Trung Quốc là những người khoan dung nhất so với người hâm mộ các nước trên thế giới. Bọn họ có thể tiết kiệm quần áo, nhịn ăn chỉ để dành ra mấy ngàn nguyên, mấy vạn nguyên chỉ để nhìn minh tinh một cái. Chính họ sống ở những căn nhà nhỏ hẹp nhưng lại giúp nghệ sĩ sống trong một ngôi nhà sang trọng, rộng lớn để tranh đấu, để khoe khoang. Cuộc sống của họ có thể cũng rất nhiều đau khổ, nhưng họ có thể vì nghệ sĩ mình yêu thích bị tủi thân mà khóc đến khổ sở. Nhưng, những người nghệ sĩ Trung Quốc cũng là lười biếng nhất, có người một ca khúc, cũng chỉ là một bài hát nhưng lại cả đời không lo lắng về cuộc sống, cứ như vậy mà sống qua ngày.” Anh xoa xoa trán, nhẹ giọng thở dài.

Bỗng nhiên tôi có chút bừng tỉnh, quay người sang hỏi anh: “Có phải đây chính là nguyên nhân anh không muốn tham gia các hoạt động, tham gia các lễ trao giải đúng không?”

Anh không lên tiếng, chỉ giơ tay ra sờ sờ đầu tôi.

Chúng tôi được nhân viên tuyên truyền Tiểu Ngô đón lên xe, lúc chúng tôi tới Tô Châu đã là hơn sáu giờ chiều. Tiểu Ngô rất ngạc nhiên vì chúng tôi không mang theo người đại diện và trợ lí. Tôi và Phó Quân Nhan không hẹn cũng cười cười, không



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT