Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 72: Chương 46

Cả đêm tôi bị anh lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu lần, khiến cho hôm sau tôi ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao mới dậy được, chính xác là một giờ chiều tôi đã bước ra khỏi cửa phòng.

Thời gian này ở Tô Châu đã có chút gió lạnh, nhưng cũng chỉ là những cơn gió nhẹ nhàng thoải mái, dịu dàng giống như vòng tay của người mẹ, xuyên qua song cửa sổ, thổi vào mặt tôi. Phó Quân Nhan ngồi yên tĩnh trên một ghế tựa cách giường không xa, anh mặc một áo sơ mi trắng, bả vai thư giãn tựa vào ghế, tay phải anh cầm một cuốn sách vẫn còn buộc chỉ tạo thành (sách cổ ạ), tay hơi khoác lên tay vịn của ghế, anh cúi đầu, lật xem từng trang từng trang một.

Tôi ôm chăn nhìn anh đến ngẩn người, anh giống như cảm nhận được ánh mắt của tôi, nhanh chóng ngẩng mặt lên, bề ngoài lôi cuốn xinh đẹp, đáy mắt anh giống như sáng lên, anh đặt cuốn sách xuống, nói: “Đã tỉnh rồi à?”

Tôi gật đầu một, đưa hai tay ra khỏi chăn, giơ về phía anh rung rung lắc lắc. Anh hơi dương khóe môi lên, đặt cuốn sách lên bàn đứng lên, đi tới đầu giường vươn tay về phía tôi, kéo tôi đứng lên, trong miệng còn lẩm bẩm: “Cô gái yếu ớt.”

Tôi vệ sinh cá nhân xong về phòng đã thấy trên bàn bày một cốc sữa tươi vừa pha. Tôi vui vẻ cầm cốc sữa lên, lấy hơi nóng của cốc sữa để ủ ấm tay, ấm đến tận đáy lòng, thoải mái không nói lên lời. Phó Quân Nhan lấy một chiếc khăn lụa từ trong vali hành lí của tôi ra, anh giúp tôi buộc thật tốt.

Sau đó anh lùi về phía sau một bước, đưa tay chỉnh vạt áo giúp tôi, đến khi chính anh hài lòng gật đầu một, mới nói: “Bảo Bối, chúng ta ra ngoài ăn cơm.” Tôi gật đầu một, lại lắc đầu, con ngươi đảo vòng vòng, nghiêng đầu lẩm bẩm với anh: “Nơi này em chưa đi thăm hết.” Nói xong cũng không thèm để ý gì lôi kéo ngón tay của Phó Quân Nhan, trong tay còn bê cốc sữa tươi của mình, bắt đầu vui vẻ đi nhìn các căn phòng.

Phó Quân Nhan cũng không từ chối, cùng tôi đi thăm quan hết các căn phòng, mặc kệ tôi kéo anh đi, trong miệng lại cười nói: “Tình trạng lúc này của em chính là không biết đói vì được anh cho ăn no rồi đấy….” Giọng nói trầm thấp quyến rũ, mập mờ khiến lỗ tai tôi đỏ bừng, tôi tức giận quay đầu lườm anh một.

Ở góc khuất trong một căn phòng, tôi thấy có đặt một chiếc xe đạp cũ, còn có các loại ống gì đó. Phó Quân Nhan nhìn một chút nói, nơi này có thể là được chủ nhân của nó dùng làm nhà kho, nói xong đưa tay cản trước mặt tôi, khẽ cau mày nói: “Nơi này quá cũ rồi.”

Tôi cũng không động cái gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp kia, nó là chiếc xe Phượng Hoàng màu đen rất cổ rồi, trên đường từ lâu đã không còn thấy loại xe này nữa rồi. Tôi nhịn không được đưa tay sờ một vào chiếc chuông xe, chuông vẫn kêu lên kính koong rất rõ ràng, âm thanh cũng rất vui tai, nhưng mà bẩn quá, tay tôi dính đầy bụi. Nhưng trong lòng tôi lại hiện lên một ý tưởng, tôi quay đầu nhìn Phó Quân Nhan bằng đôi mắt như đang phát sáng nói: “Chúng ta đạp xe đạp ra ngoài được không?”

Phó Quân Nhan khẽ cau mày, thấy tôi cúi đầu muốn uống hết chỗ sữa còn dư lại, rất nhanh anh đã lấy chiếc cốc trong tay tôi đi, lắc đầu với tôi: “Đừng uống nữa, bụi rơi hết vào rồi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, đáng thương nhìn chỗ sữa còn lại, trên mặt cốc sữa giống như có phủ một lớp chocolate vậy…….. Tôi rối rắm, may mà anh tỉ mỉ….

Trong lòng tôi cũng biết trong phòng này có quá nhiều bụi bặm, Phó Quân Nhan lại thích sạch sẽ, nhìn thấy chiếc xe đạp kia giống như được phủ một lớp bụi vậy, nhất định anh sẽ thấy mất tự nhiên. Nhưng, được người đàn ông của mình chở đi bằng xe đạp không phải là một chuyện rất lãng mạn hay sao? Tôi ngẩng mặt lên nhìn anh bằng ánh mắt vô tội, nháy nháy mắt mấy cái….

Phó Quân Nhan nghiêng đầu nhìn tôi, hàng lông mi thon dài hơi chớp chớp, trong đáy mắt có mấy phần thất bại và cưng chiều, anh khẽ hít một, đưa cốc sữa cho tôi, lại dặn một câu, không cho uống. Anh đi tới trước chiếc xe đạp, hơi dừng lại khoảng hai giây, sau đó mới bảo tôi tránh ra, gấp tay áo sơ mi trắng lên cao hơn, nắm lấy chiếc xe đạp toàn bụi bẩn dắt ra ngoài.

Đi vào trong viện, Phó Quân Nhan tìm nơi có nguồn nước, đem xe đạp cọ rửa sạch sẽ từ trên xuống dưới, anh ngồi xổm xuống kiểm tra bàn đạp rồi lại kiểm tra bánh xe, dây phanh… Anh đạp thử một vòng quanh sân, nhìn anh giống như một vận động viên đang chuẩn bị thi đấu vậy. Tôi nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì bật cười khanh khách, anh nghiêng đầu cau mày với tôi, sau đó lại làm như không có chuyện gì cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra chiếc xe đạp, anh đang làm một công việc dính đầy bụi bẩn nhưng áo sơ mi trắng của anh lại vẫn trắng tinh, không hề dính chút bụi bẩn nào, tôi thực sự không biết nói gì hơn.

Sau đó, anh lại ngồi xuống kiểm tra kĩ lại bánh xe, lấy ra một chiếc khăn khô, lau khô chiếc xe. Lúc này anh mới nhìn về phía tôi nói: “Em ngồi lên thử một chút xem thế nào.”

Tôi cười, đặt mông ngồi lên phía sau, nhìn anh. Anh gật đầu một với tôi cũng ngồi lên phía trước, dặn tôi ôm chặt, anh đạp vòng quanh sân. Tôi vui vẻ ôm hông anh, thò đầu lên phía trước hỏi: “Thế nào rồi anh? Thế nào rồi anh?”

“Còn dùng được.” Anh vừa trả lời, tôi nghe xong vui vẻ ngồi đằng sau duỗi thẳng chân ra.

Dọc đường Bình Giang cũng chính là con sông Bình Giang đang chảy, sông và đường nơi đây đã cùng nhau làm bạn trải qua mấy nghìn năm. Đường ở đây là đường đá, trải qua bao nhiêu năm, bị năm tháng mài mòn không còn bằng phẳng nhẵn nhụi nữa rồi. Đường đi có chút hẹp, xe đạp đi trên đường đá tròng trành lắc lư, đầu tiên tôi còn cảm thấy chơi thật vui, cười đến vô cùng vui vẻ, càng về sau thì chỉ còn lại buồn rầu, kêu: “Cái mông của em….. ai ui…….. Cái mông của em.”

Phó Quân Nhan nghe vậy thì bật cười thành tiếng, tiếng cười hòa trong gió, rất dễ nghe. Tay tôi ôm eo anh cũng cảm nhận được lồng ngực anh đang rung động. Anh là một người trầm ổn, hiếm khi thấy anh cười thoải mái như vậy, tôi nổi tính muốn chơi đùa, đưa tay lên hết bấm lại chọc vào hông anh, trong miệng còn lẩm bẩm: “Ai cho anh cười, còn cười à.” Anh bị tôi hết bấm lại chọc, cố gắng tránh mấy cái, cái yên nhỏ như vậy cũng không có chỗ cho anh tránh, thành ra cái xe đạp cứ lắc bên này lại lắc bên kia, xiêu xiêu vẹo vẹo. Anh thấy tình thế không tránh được nên chỉ có thể mặc tôi làm loạn, nếu không thì hai chúng tôi có thể được tắm sông rồi, anh dịu dàng nói: “Tiểu tổ tông (mình nghĩ để nguyên hay hơn), ngồi vững một chút, đừng lộn xộn.”

“Ha ha.” Tôi vừa nghe xong càng vui vẻ, càng cố gắng tấn công anh, Phó Quân Nhan không biết làm sao, một tay điều khiển xe, một tay đưa ra bắt lấy cái tay đang làm loạn của tôi, chỉ lát sau anh đã tóm được cả hai tay tôi đưa về phía trước, sức của anh lớn hơn tôi, tôi không thể rút ra được.

Tôi cọ cọ mặt trên lưng anh, nhỏ giọng lầm bầm: “Anh là đồ hẹp hòi, người ta chỉ đụng một cũng không cho.”

“Về nhà em đụng thoải mái…..” Lời nói mập mờ này khiến tôi lập tức ngoan ngoãn.

Sau đó, Phó Quân Nhan dừng xe ở một chỗ, dắt tôi đi tìm ăn. Anh như một người dẫn địa phương vậy, nơi nào có món ngon cũng biết, hình như cũng rất quen thuộc với đường đi ở đây, hoàn toàn không gặp chút khó khăn nào mang tôi đi khắp hang cùng ngõ hẻm.

Tôi hỏi: “Phó Quân Nhan, sao anh biết đường? Anh đã từng tới đây sao?” Anh cười lắc lắc cái điện thoại trong tay anh, tôi nhìn trên màn hình là sáu chữ ‘Hướng dẫn du lịch Tô Châu’.” Tôi chỉ còn biết yên lặng và yên lặng.

Đoạn đường này cũng tôi rất vui vẻ, trên xe đạp tôi gây sự với anh như vậy đã thành cảnh vui trong mắt người khác. Thỉnh thoảng có người nhận ra chúng tôi, chúng tôi ăn ý làm như không thấy, vẫn trải qua cuộc sống giống như một gia đình bình thường của mình.

Đầu tiên chúng tôi đi ăn chân gà, cái hương vị rất thật, ninh đến mềm nhũn, ăn vào miệng cảm giác nóng hầm hập, tôi ăn đến nghiện, vừa ăn lại còn bị Phó Quân Nhan cướp đi một miếng trong miệng, anh cứ ăn xong một miếng lại quay lại hôn một lên môi tôi, làm một tên trộm hương…..

Trên đường Bình Giang có một nhà bán sữa chua hoa miêu, bên trong sữa chua có đủ kiểu dáng, người đến mua cũng nhiều, xếp một hàng dài trước cửa, tôi và Phó Quân Nhan cũng ngoan ngoãn đứng xếp hàng ngay ngắn, tự nhiên cũng khiến người khác nhìn xem. Phó Quân Nhan cầm một phần bánh ngọt trên tay, tôi cầm một chiếc tăm xiên ăn. Anh nhìn thì tôi lại đút cho anh một miếng, tiếp tục nhìn lại đút tiếp. Cứ như vậy anh nhìn tôi cười, trong mắt tràn đầy sự ấm áp. Trước đây tôi cảm thấy nụ cười của anh rất đẹp, nhìn anh cười cảm giác rất tốt, nhưng lúc này, nhìn nụ cười của anh còn có mấy phần ngốc nghếch.

Cửa hàng này thực sự có rất nhiều loại sữa chua, lúc chúng tôi lựa chọn thì người phục vụ nói là nhiều loại đã bán hết, nhưng vẫn còn tám loại vị nữa, điều này khiến tôi lâm vào sự lựa chọn khó khăn, rất rối rắm.

Tôi cảm thấy tất cả đều ngon, vì thế càng không biết phải chọn món nào mới tốt, thành ra tôi đứng trước quầy hàng phồng má khó xử. Phó Quân Nhan thấy vậy nhẹ nhàng chọc chọc vào trán tôi, cầm tay tôi, bước lên, nói: “Chào bạn, cho tôi mỗi loại một phần.”

Tôi nhếch miệng cười, nhìn anh không nói gì, sau đó di chuyển vài bước nhò đến gần tai anh, nhỏ giọng nói: “Liệu có ăn được hết không?”

Phó Quân Nhan cúi đầu cười, trả tiền xong, nhận một túi sữa chua lớn mà nhân viên phục vụ đưa sang, kéo tôi đi ra ngoài. Sau đó lấy ra một cốc màu xanh nhạt, đâm ống hút rồi đưa tôi. Tiếp theo nghiêng mặt nhìn tôi, nói từng tiếng một: “Lần trước có một con cá nóc ngốc nghếch, ‘nhà giàu mới nổi’ mua hai bát tổ yến, ăn được một bát còn một bát bỏ đi nha.”

Anh học giọng điệu của tôi giống như đúc, tô nghẹn ngào, sờ sờ cái mũi, nhỏ giọng nói: “Cha em vẫn luôn dạy em, quản việc nhà cần phải tiết kiệm…..”

Anh cười liếc



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT