Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 73: Chương 47

Sáng sớm ngày thứ hai chúng tôi tới Tô Châu, trong tiểu viện mang theo một hơi thở an nhàn, những giọt sương còn đọng trên lá cây cũng thấy rõ, trên giọt nước còn nhìn thấy ánh sáng nhàn nhạt. Phó Quân Nhan mặc một chiếc áo khoác màu trắng gạo, anh hơi ngẩng đầu nhìn chiếc chuông đang đong đưa. Bóng lưng thon dài mang theo ánh mặt trời ấm áp, không nói có bao nhiêu sự mê hoặc, quanh người anh lộ ra hơi thở trầm tĩnh, an nhàn.

Tôi đứng trước hiên nhìn bóng dáng của anh rất lâu, sau đó mới đi về phía anh. Anh nghe thấy tiếng động quay đầu lại, khóe môi tạo nên một độ cong, hai tay đang đút trong túi áo cũng giơ về phía tôi. Tôi vẫn luôn biết anh có một dáng vẻ đẹp đẽ, nhưng hôm nay chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng vẻ đẹp của anh lại khiến ánh mặt trời cũng muốn thở dài.

Chúng tôi ra cửa sớm, không khí vẫn còn tươi mới, người đi đường cũng ít hơn nhiều so với hôm qua, cũng không có vẻ phồn hoa náo nhiệt, đa số những cửa hàng bên đường vẫn còn đóng cửa. Trên cả con đường Bình Giang đều là không khí tươi mát thanh nhã bám trên người. Chúng tôi vào một nhà hàng ăn sáng, cửa hàng trông rất sạch sẽ, nhân viên phục vụ đều mặc đồng phục và vắt một cái khăn lông màu trắng trên vai khiến tôi cảm thấy buồn cười, anh ta nhìn thấy chúng tôi hình như rất ngạc nhiên, miệng há hốc chỉ vào tôi và Phó Quân Nhan, miệng cứ “a” một lúc lâu, giống như muốn rơi cả cằm xuống. Tôi nghịch ngợm đặt tay lên môi ý bảo anh ta đừng hét to. Nhân viên phục vụ kia cũng rất khôi hài,d*i*ễ*n* *đ*à*n* *l*ê* *q*u*ý* *đ*ô*n, giống như nhân viên đặc vụ quay đầu nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói chuyện với chúng tôi: “Công tử và nữ thần muốn ăn gì?”

Tôi nghe cách gọi của anh ta nghiêng đầu cười khanh khách. Cuối cùng Phó Quân Nhan chọn thay tôi một phần điểm tâm sầu riêng và một cốc sữa, điểm tâm sầu riêng vừa mới ra lò, vẫn còn đang bốc hơi nóng, tôi vui vẻ ăn ngon lành. Nhưng mà, lúc tôi vui vẻ lấy tay cầm điểm tâm ăn, bị Phó Quân Nhan dùng đũa gõ nhẹ vào mu bàn tay. Tất nhiên là không đau, mà còn cảm thấy rất ấm áp….

Chúng tôi ăn xong thì vẫn còn sớm, cùng nhau tản bộ ở bờ sông, ngồi trên ghế đá dưới hàng liễu, Phó Quân Nhan ôm tôi ngồi nhìn dòng sông Bình Giang không có sóng. Tôi sờ sờ cái bụng, lại nhớ tới Cố Tiểu An, nhớ dáng vẻ ngốc nghếch mỗi lần cậu nhóc ăn nhiều lại để tôi sờ sờ vào bụng, không nhịn được cười thành tiếng. Một tay của Phó Quân Nhan đang ôm lấy bả vai tôi, cúi đầu nhìn vào mắt tôi hỏi: “Em cười cái gì?” Tôi im lặng, cười ngây ngô hai cái, nói: “Mỗi lần nhớ tới An An lại buồn cười.” Phó Quân Nhan gật đầu một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: “Mua piano về cũng không đánh một lần, chờ khi chúng ta trở về, một nhà bốn người cùng nhau đánh đàn được không?” Tôi gật đầu, nghĩ đến Tiểu Khải thật tốt số, lại có thể đi vào hàng ngũ một nhà bốn người.

Khoảng tầm mười giờ sáng, trên sông bắt đầu có những chiếc thuyền hoa đi du thuyền, tôi và Phó Quân Nhan cũng vui mừng gọi một chiếc thuyền hoa.

Đầu tiên chúng tôi chỉ ngồi ở mũi thuyền lặng lẽ nhìn phong cảnh, trong phố cổ có những ngôi nhà với tường trắng, những ô ói, nói thật, nơi này không có cảnh vật làm rung động lòng người, chỉ nhàn nhạt, mộc mạc, vừa vặn cứ như vậy tan ra tiến vào lòng mọi người,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT