Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 74: Chương 47.2

Nhưng mà, cho dù như vậy thì tôi cũng không thích dáng vẻ vui vẻ mà lại nghiêm túc như vậy của anh. Tôi nghĩ nghĩ, đẩy Phó Quân Nhan một, giãy ra khỏi ngực anh, tôi chạy mấy bước trên thuyền hoa về phía người chèo thuyền, nhận lấy cây sào trong tay người lái. Người cầm lái là một người đàn ông trung niên với gương mặt thật thà chất phác, ông vẫn đưa lưng về phía chúng tôi không nói một lời, thấy tôi muốn thử chèo thuyền cũng không nói hai lời, đưa tay cầm cho tôi và lui ra mấy bước.

Tôi xoa xoa tay, nhìn về phía Phó Quân Nhan hơi hất cằm, nháy mắt mấy cái nói: “Bảo Bối em đây có thể làm được. Nhìn đây.”

Phó Quân Nhan lúc này mới quay mặt lại, anh ngồi trên mũi thuyền nhàn nhạt nhìn tôi, xua xua tay về phía tôi khẽ gật đầu.

Tôi híp mắt cười, hắng giọng một, bày ra dáng vẻ xinh đẹp mười phần vẹn mười, chèo mấy cái, tôi nghĩ, chèo thuyền là một chuyện đơn giản, làm gì có chuyện tôi lại không giải quyết được cơ chứ.

Nhưng mà, một lần, hai lần, ba lần, rất nhiều lần về sau, thuyền hoa vẫn đứng yên không động tại một chỗ. Tôi rối rắm, giương mắt nhìn về phía Phó Quân Nhan, trên mặt anh đã có nụ cười thản nhiên, ánh mắt trong veo nhìn tôi, hướng về phía tôi vô tội nhún vai.

Tôi liều chết, cổ tay run rẩy, tôi muốn làm hết khả năng của mình để anh vui vẻ, nhưng không phải lấy thân thể làm trò hài cho anh vui, nữ thần không thể làm chuyện đó được. Vì thế, lần này tôi càng cố gắng, quyết tâm giải quyết cái thuyền hoa này, …… Cuối cùng thuyền hoa cũng động đậy, nhưng mà cũng chỉ xoay quanh một chỗ….

Phó Quân Nhan ngồi ở đầu kia đã thấp giọng cười thành tiếng, anh đứng lên, trong mắt tràn đầy ấm áp, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi thẹn quá hóa giận, nhăn mặt mũi nói: “Vậy anh tới thử xem.”

“Cũng không phải không thể được.” Ang gật đầu một, đi tới nhận lấy que lái trong tay tôi. Giống như không hề cố sức, nhẹ nhàng hoạt động hai cái, hành động nhẹ nhàng, sắc mặt dịu dàng, chậm rãi, thuyền hoa cũng từ từ chuyển động…..

Tôi cúi đầu, len lén nhìn sắc mặt của anh, muốn anh cũng gặp bi kịch giống mình, thuyền hoa sẽ bị quay vòng tròn, khụt khịt, cúi đầu nói nhỏ: “Phó Quân Nhan, hình như ngoài ăn ra em chẳng làm được gì cả.”

Người cầm lái đang đứng một bên cũng bật cười thành tiếng, tôi nhìn ông một, gương mặt thật thà của ông ấy đỏ bừng lên. Tôi không nhìn nữa, quay đầu lại nhìn Phó Quân Nhan bằng vẻ mặt đáng thương cầu an ủi. Phó Quân Nhan đưa que lái trả lại cho người cầm lái, đi tới sờ sờ đầu tôi, dắt tôi trở lại chỗ ngồi, ngoài miệng tuy nói chuyện nhưng vẫn mang theo ý cười: “Những công việc tốn sức này nên để đàn ông làm, em tranh làm gì? “tôi vừa nghe xong lập tức cảm thấy như sáng tỏ thông suốt…… Anh dịu dàng nhìn tôi một, vươn tay ôm tôi vào ngực, giọng nói trầm thấp: “Cám ơn em, Bảo Bối.”

“Hả.” Tôi có chút không hiểu, anh sờ sờ tóc tôi, cười với tôi.

Một lúc sau, điện thoại di động của tôi vang lên. Tôi cúi đầu mở túi sách lấy ra, nhưng những đồ vật linh tinh trong túi của tôi cũng rất nhiều, tôi vẫn thấy tiếng chuông reo, voicoi08- dieenxddanlequyddon, nhưng tìm một lúc vẫn không thấy điện thoại, tôi gấp đến mức cảm thấy tức giận. Phó Quân Nhan ngồi bên cạnh nhắc nhở tôi: “Em cứ bình tĩnh, càng nóng vội thì sẽ càng loạn.” Lúc này tôi mới bình tĩnh tìm, vừa nhận điện thoại đã nghe thấy giọng nói rất to của chị Vạn Thanh, nhưng trong giọng nói tràn đầy sự vui mừng, lắp ba lắp bắp nói: “Tiểu Ái, Tiểu Ái, trúng, trúng, trúng rồi.”

Tôi nằm trong ngực Phó Quân Nhan kinh ngạc nhíu mày: “Chị Vạn Thanh, chị trúng giải thưởng gì à?” Vui mừng thành như vậy……

“Trúng rồi, trúng rồi.” Chị Vạn Thanh ở đầu kia vẫn vui vẻ hô to, tôi im lặng…… Không phải chỉ là trúng giải thưởng thôi sao…. Tôi bất đắc dĩ nghiêng mặt nhìn Phó Quân Nhan, anh đang giúp tôi đóng túi lại, cười cười trấn an tôi, chỉ chỉ vào điện thoại di động để tôi kiên nhẫn nghe.

“Chị Thanh, chị bình tĩnh một chút, cuối cùng là trúng cái gì? Vội chết em rồi.” Tôi phồng má thở dài.

“Nữ chính ấy. Trúng rồi. Đạo diễn Hoài An mời em đóng vai nữ chính ấy. Chị đã giúp em kí hợp đồng rồi. Tiểu Ái, Phương Tình nói đúng rồi, quá chính xác.”

“A, chị nói gì cơ.” Tốc độ nói chuyện của chị quá nhanh, tôi nghe không rõ ràng, nhưng cũng hiểu được một chút, tôi vui vẻ rời khỏi ngực Phó Quân Nhan hỏi lại.

“Đúng vậy, nữ chính trong bộ phim mới của đạo diễn Hoài An là em. Tiểu Ái, em được tiến quân vào màn ảnh lớn rồi. Chị đã xem qua lịch làm việc của em rồi, hoàn toàn không có gì vướng mắc cả. Em ở Tô Châu diễn xong bộ phim tuyên truyền này thì về tổ diễn của đạo diễn Hoài An. Thời gian cũng không bị chậm trễ. Nhất định là trời



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT