Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 76: Chương 48.1

Đến chỗ phim trường của tổ diễn, tôi cảm thấy thực sự là cái duyên, tổng đạo diễn của phim tuyên truyền lại là người lần trước hợp tác quay quảng cáo với chúng tôi, là quỷ đạo, anh ta nhìn thấy tôi và Phó Quân Nhan cùng nhau xuống xe, câu nói đầu tiên lại là: “Hai người quả nhiên đang ở cùng một chỗ….”

Tôi quẫn, Phó Quân Nhan gật đầu cười yếu ớt, nhìn thấy Quỷ đạo cũng không có chút ngoài ý muốn nào, nhẹ nhàng chào hỏi: “Đã lâu không gặp.”

Phim cổ trang, trong hóa trang phiền toái nhất chính là kiểu tóc, tôi còn chưa ngồi vững vàng đã bị kéo vào phòng hóa trang làm tóc, nhận tóc giả. Phó Quân Nhan cũng tương đối đáng thương, anh bị bọc đầu lại, cũng không phải diễn cảnh cung Thanh, nếu không công tử Quân Nhan trong lòng mọi người đã bị bóng lưỡng đầu rồi…. Tôi nghĩ đến cảnh tượng Phó Quân Nhan với quả đầu trơn bóng, thậm chí còn có cả phản quang, lập tức nhịn không được bật cười khanh khách. Một tiếng cười này khiến tôi cúi đầu xuống, nhưng nhà tạo mẫu tóc lại đang kéo tóc tôi, kéo tới mức da đầu tôi run lên, tôi hét lên một tiếng thảm thiết. Rước lấy một ánh mắt nhìn sang của Phó Quân Nhan, anh nhìn tôi bằng ánh mắt quan tâm, lại có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Anh quay đầu sang chỗ nhà tạo mẫu tóc dịu dàng nói: “Tiểu Ái sợ đau, làm phiền bạn nhẹ tay một chút.” Nhà tạo mẫu tóc nghe thấy Phó Quân Nhan nói chuyện với cô ấy, cười đến mức miệng ngoạc đến tận mang tai, xuống tay cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, tôi xấu hổ sờ sờ mũi, lại không dám tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa.

Đầu tiên chúng tôi tập chung ở Lưu Viên, khoảng tầm năm giờ chiều, sau khi du khách đã rời đi, lúc này tổ diễn mới cùng với những nhân viên công tác ở Lưu Viên tiến vào. Bởi vì cân nhắc đến vấn đề hóa trang và đổi trang phục, nên tôi và Phó Quân Nhan đổi sang mỗi người một xe bảo mẫu khác nhau, thợ trang điểm chải cho tôi một kiểu đầu tiêu chuẩn của tiểu thư thời xưa, trên tóc có cài một chiếc trâm cài ngọc bích và một bông hồng nhạt mềm mại, đơn giản lại sạch sẽ. Trang phục của tôi thêu hoa cúc vàng và một chiếc quần lụa mỏng, nhìn vừa thoải mái lại thanh tú. Trong lòng tôi rất vui mừng, cầm chiếc gương nhỏ hết soi lại soi, tôi chưa bao giờ đóng phim cổ trang, nên cũng không biết dáng vẻ của mình khi mặc trang phục cổ xưa sẽ thế này…. Trong lòng tôi càng không ngừng vui sướng, lại nói, mọi người đều gọi công tử Quân Nhan, công tử Quân Nhan, không biết khi Phó Quân Nhan rơi vào cổ đại sẽ đẹp đến như thế nào nữa….

Tôi mới đẩy cửa xe ra, xe bảo mẫu của Phó Quân Nhan bên kia cũng đang mở, nhân viên trang phục của anh tới trước, sau đó Phó Quân Nhan mới xuống, tôi thấy anh mặc một chiếc áo bào rộng, trông rất thư sinh, ống tay áo thêu hoa lan viền vàng, bên hông có đeo một thanh ngọc như ý xinh xắn, gương mặt thật là quá xinh đẹp, cả người thanh tú tuấn nhã, trong lúc hành động lại phiêu phiêu nhược tiên (Gió thổi nhẹ nhàng), quả nhiên là một công tử gấm vóc sáng sủa.

Tôi không tự chủ được sau khi xuống xe thì đứng ngây ngốc nhìn anh, không một ai có thể tưởng tượng được, một người đàn ông lại có thể đẹp đến mức này…

Những người xem đang đứng một bên, tôi chỉ nghe thấy âm thanh thì thầm: “Cửu thiên tiên nữ hạ phàm trần.”

Lại có người đọc :”Mạch thượng nhân Như Ngọc, công tử đời Vô Song.”

Trong lòng tôi đang muốn cười, thật ra thì cha tôi nói cũng không sai, chỉ với tướng mạo như thế này, tôi chắc chắn sẽ bị tướng mạo của anh mê hoặc…………. Tuyệt đối là như vậy…………..

Cảnh quay đầu tiên, tôi phải leo lên xà nhà, thợ trang điểm giúp tôi sắp xếp kiểu tóc ổn thỏa, tôi lập tức đươc treo ngược lên, chỉ chốc lát sau, mọi người ở đây đều nhìn lên xà nhà bằng ánh mắt soi mói, Phó Quân Nhan sau khi đã xác định tôi ngồi an toàn trên xà nhà, anh cũng lui bước ra ngoài cầm một cuốn sách buộc chỉ chuẩn bị cẩn thận.

Bộ phim tuyên truyền Tô Châu này kể về một câu chuyện tình yêu du dương đẹp đẽ thời cổ, trên thực tế là một bộ phim trên màn ảnh nhỏ.

(Đoạn này tả về cảnh cổ trang nên về xưng hô từ ngữ mình xin để cho hợp.)

Trong phim, Phó Quân Nhan là công tử Lục Thiểu Du của Lại Bộ Thượng Thư, tôi là tiểu nữ nhi Mục Khanh Khanh của tuần phủ Giang Tô.

Mục Khanh Khanh chính là cô dâu nhỏ của Lục Thiểu Du. Nếu là cô dâu nhỏ thì hai người cũng đã gặp nhau mấy lần khi còn bé, nhưng khi còn bé cũng không nhớ được nhiều, khi lớn dần lên vì kiêng dè nên cũng ít lui tới. Một hôm, Mục Khanh Khanh tinh linh cổ quái (Nghịch ngợm ý ạ.) tán gẫu cùng bạn thân, nói đến dáng vẻ bất lương của những thiếu gia khác, nàng không nhịn được muốn nhìn vị hôn phu chưa cưới của bản thân lớn lên trông như thế nào. Vì vậy, tiểu nữ nhi của nhà họ Mục, dựa vào những công phu mèo ba chân học trộm từ đại ca, bay đi làm trộm.

Nhưng Mục Khanh Khanh mới chui vào thư phòng của Lục Thiểu Du không bao lâu, còn chưa nhìn kĩ mọi vật xung quanh, ngoài cửa đã truyền tới tiếng bước chân. Mục Khanh Khanh cứng đờ, đôi mắt to tinh quái khẽ chớp chớp, cái đầu dưa bị xà nhà đụng mấy cái, cuối cùng dựa vào công phu mèo cào ba chân trốn lên trên xà nhà.

Mục Khanh Khanh cắn chặt hàm răng, ôm xà nhà nằm trên đó thở dài một hơi, sau đó, két một tiếng, cửa phòng chậm rãi được đẩy ra. Chỉ nhìn thấy một công tử tao nhã , đạp ánh trăng đi đến, thân hình thanh tú như trúc, quả nhiên là tướng mạo tốt mà Mục Khanh Khanh chưa thấy bao giờ, nàng nhịn không được há to miệng, thiếu chút nữa đã hô thành tiếng, vội vàng dùng tay bịt kín miệng mình động tác quá nhanh, thiếu chút nữa bị rơi từ trên xà nhà xuống, vì vậy, trên xà nhà trái phải gây ra tiếng động, một hồi luống cuống tay chân.

Bên trên một cô nương lộn xộn, nhưng quang cảnh dưới xà nhà lại khác. Chỉ thấy Lục Thiểu Du đã ngồi vào bàn đọc sách, sửa lại một chút vạt áo, trong tay cầm một cuốn sách mỏng, bắt đầu nhẹ giọng đọc. Mặt mũi tinh xảo dưới ánh sáng của chiếc đèn như ẩn như hiện, càng làm tăng thêm vẻ văn tú lỗi lạc. Mục Khanh Khanh đầu tiên là nhìn đến ngây dại, vừa bĩu môi, lại nghĩ đến Lục Thiểu Du này cũng rất chăm chỉ. Lại nghĩ tới đại ca mình ban đêm cũng vào thư phòng đọc sách, đọc không dưới nửa canh giờ sẽ trở về phòng nghỉ ngơi. Vì vậy, Mục Khanh Khanh định buông lỏng cả người nằm trên xà nhà, nhìn lén trái phải Lục Thiểu Du.

Nghe hắn đọc với giọng nói ôn hòa: “Đồng tuyên vương hỏi rằng: “Tề Hoàn, chuyện Tình Tấn Văn nên nghe thấy ư?”… Nói rằng: “Đức làm sao có thể vương?”…. Nói rằng: “bảo vệ dân mà vương, đừng khả năng cai quản như vậy.”…. Quân tử so với cầm thú như vậy, gặp này sinh, không đành lòng gặp này tử, nghe thấy âm thanh này, không đành lòng ăn thịt hắn. Này đây quân tử cách xa nhà bếp….”

Mục Khanh Khanh trên xà nhà lắc đầu nghe, nhưng nghe hồi lâu, Lục Thiểu Du cũng chỉ lặp đi lặp lại đoạn này, nhìn thấy hắn nhắm mắt lại cảm thụ, ấp úng đọc nửa câu. Mục Khanh Khanh nghe thấy rất buồn chán, nhìn hắn như muốn xác nhận, ngáp một cái nhỏ nhỏ, cứ như vậy nghe nhiều lần nàng đã sớm cảm thấy buồn ngủ, hơn nữa cô nương rất dễ ngủ….

Lúc này lại thấy Lục Thiểu Du gạt gạt bấc đèn (cái bấc ở đèn dầu để lửa cháy nhỏ lại, to lên ấy), Mục Khanh Khanh thở ra một hơi trong lòng, biết tạm thời Lục Thiểu Du sẽ không rời đi, đành ôm chặt lấy xà nhà, trước ngủ một giấc rồi nói sau.

Mục Khanh Khanh nằm trên xà nhà mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần, nghe thấy Lục Thiểu Du vẫn còn đang đọc: “Tề Hoàn, chuyện tình Tấn văn nên



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT